Công cụ

Ân Khư Văn Tự Loại Biên (殷墟文字類編)

✍ Luo, Zhenyu, 1866-1940 880-01, Shang, Chengzuo, 1902- 880-04 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

Tác giả: Luo, Zhenyu, 1866-1940 880-01; Shang, Chengzuo, 1902- 880-04 Nhà xuất bản: [China] : Jue ding bu yi xuan Năm: 1923 Số trang (bản quét): 80 Chủ đề: Inscriptions, Chinese · Oracle bones

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/yinxuwenzileibia07luoz/yinxuwenzileibia07luoz.pdf

Đánh giá

Yin xu wen zi lei bian (殷虛文字類編) là một trong những bộ tự điển chữ Giáp cốt (giáp cốt văn) có ảnh hưởng lớn nhất thuộc giai đoạn đầu của ngành "giáp cốt học" Trung Quốc. Tác phẩm do La Chấn Ngọc (Luo Zhenyu, 1866–1940) chủ biên, với sự tham gia của Thương Thừa Tộ (Shang Chengzuo, sinh 1902). La Chấn Ngọc là một trong "Giáp cốt tứ đường" — nhóm bốn học giả đặt nền móng cho việc nhận diện và khảo chứng chữ viết trên mai rùa, xương thú khai quật từ di chỉ Ân Khư. Việc quy thuộc tác phẩm này cho La Chấn Ngọc khá vững chắc; phần Thương Thừa Tộ tham gia ở mức độ nào lại là điểm ít được ghi rõ trong chính bản in lẫn các thư mục đương thời, nên ở đây chỉ có thể nói ông là người cộng tác.

Về phương pháp, bộ sách sắp xếp các tự hình đã được thảo luận theo bộ thủ, dựa trên cách phân loại của Thuyết văn giải tự, và gom những dị thể (dạng chữ khác nhau của cùng một tự) lại để đối chiếu. Đây là chỗ khiến công trình có chỗ đứng trong lịch sử giáp cốt học: nó đặt nền cho việc biên soạn tự điển chữ Giáp cốt về sau, và cho tới nay vẫn được các nhà khảo chứng trích dẫn như một mốc quy chiếu. Cần lưu ý phần "lục di" ghi lại các tự chưa thể giải, để người đời sau bổ sung, là đặc điểm trong cấu trúc biên mục của bộ sách.

Bản đang lưu là bản tiếng Trung, xuất bản năm 1923 tại Trung Quốc, in theo lối double leaves kiểu phương Đông, đóng thành quyển trong hộp. Sự có mặt của hai tên tác giả trong dữ kiện, cộng với các dị bản về sau của cùng một tựa (thường được biết đến với các phụ lục và phần bổ di) khiến giới nghiên cứu vẫn còn phải phân biệt các lần in — chi tiết này nên tra cứu thêm nếu người đọc muốn khảo sát truyền bản đầy đủ. Riêng với kho đang lưu, bản này gắn nhãn Kinh Dịch, có thể do lối phân loại cũ, vì bản thân công trình không thuộc kinh điển Nho gia mà thuộc ngành cổ tự học.