Công cụ

Dịch Kinh Hệ Truyện biệt giảng (易經繫傳別講)

✍ Nan, Huaijin 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

Tác giả: Nan, Huaijin Nhà xuất bản: Shanghai : Fu dan da xue chu ban she : Fa xing xin hua shu dian Shanghai fa xing suo Năm: 1997 Số trang (bản quét): 588 Chủ đề: Yi jing

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/details/yijingxizhuanbie0000nanh

Đánh giá

Nan Hoài Cẩn (1918–2012) là nhân vật gây nhiều tranh luận trong học giới Trung Quốc: một hành giả Phật giáo và Đạo gia, người truyền bá văn hóa cổ điển qua diễn giảng và trước tác phổ thông, hơn là một huấn cổ học gia theo lối hàn lâm. Dịch kinh hệ truyện biệt giảng thuộc mảng ông giảng giải Dịch cho người đọc phổ thông, dựa trên phần Hệ từ truyện trong Kinh Dịch, và được xếp trong kho ở mục Kinh Dịch. Vấn đề quy tác giả ở đây không phức tạp như với các sách cổ, vì bản in 1997 ghi rõ tên Nan Hoài Cẩn; điều cần lưu ý là nội dung hình thành từ các buổi giảng, nên giọng điệu khẩu ngữ và mức độ hệ thống hóa khác với chú giải truyền thống. Người đọc có nền Hán học nên phân biệt đường lối của ông với dòng Dịch học khảo chứng: ông chủ yếu diễn giải nghĩa lý và liên hệ tu dưỡng, không nhắm đến hiệu khám dị văn hay khảo đính bản.

Ấn bản này do Nhà xuất bản Đại học Phục Đán ấn hành, phát hành qua Tân Hoa thư điếm Thượng Hải, dày 588 trang khổ 21 cm, phần đầu có 11 trang phụ. Cuối sách có mục lục trước tác của Nan Hoài Cẩn ở các trang 558–559, tức nhà làm sách đặt tác phẩm trong toàn cảnh trước tác của tác giả. Việc tái bản nhiều lần ở các nhà xuất bản khác nhau nói lên sách thuộc loại được đọc rộng, nhưng cũng vì thế mà các bản in có thể khác nhau về cách bài trí và phụ lục; người tra cứu nên đối chiếu cụ thể bản đang cầm thay vì mặc định mọi lần in đều như nhau. Về vị trí trong truyền thống, sách này không thay thế các bộ chú giải kinh điển như của Vương Bật hay Trình Di, mà đứng ở nhánh giảng giải đương đại, hữu ích cho người mới nhập môn hoặc muốn nghe một cách hiểu khác, còn ai làm khảo cứu vẫn phải quay về các bản chú sớ cổ.