Công cụ

Lời sấm Shakespeare (The Shakespearean Oracle)

✍ Shakespeare, William, 1564-1616, Mills, John Cruger, ed 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

Thirteen questions (for fortune telling) with 50 answers to each, from Shakespeare

Tác giả: Shakespeare, William, 1564-1616; Mills, John Cruger, ed Nhà xuất bản: New York, Bunce & brother Năm: 1855 Số trang (bản quét): 162 Chủ đề: Fortune-telling

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/shakespereanorac00shak/shakespereanorac00shak.pdf

Đánh giá

Cuốn sách này không phải một tác phẩm của Shakespeare theo nghĩa thông thường, mà là sản phẩm của trào lưu "sách bói" thế kỷ XIX dùng ngôn từ văn chương làm học liệu bói toán. Bản ghi của thư viện đã đúng khi xếp nó vào mục Bói toán: cấu trúc mười ba câu hỏi, mỗi câu có năm mươi lời đáp, tất cả đều là những câu thơ rút từ kịch bản Shakespeare, cho thấy đây là một trò chơi tra cứu — người dùng đặt câu hỏi, chọn số, rồi tra ra một câu thơ được cho là ứng nghiệm.

Việc gán tên Shakespeare lên tựa sách là cách đặt tên theo truyền thống xuất bản đương thời chứ không phải lời tuyên bố về quyền tác giả. Vai trò biên tập thuộc về John Cruger Mills, người được ghi trên trang tựa; đây là dạng ấn phẩm hợp tuyển, ở đó công lao nằm ở khâu chọn lọc và sắp xếp lại các trích đoạn thành một hệ thống đáp án. Không có cơ sở để coi Shakespeare là tác giả của phần nội dung mới, cũng không nên quy toàn bộ công trình cho Mills như một tác phẩm sáng tác.

Về phương diện thư mục, ấn bản New York, Bunce & Brother, 1855, 162 trang, thuộc dòng sách giải trí phổ thông bán chạy ở Mỹ giữa thế kỷ XIX, cùng loại với các "Shakespeare oracle" và "mental almanac" lưu hành khi đó. Sách này có giá trị chủ yếu như chứng tích của việc tiếp nhận Shakespeare trong văn hoá đại chúng: kịch gia được biến thành nguồn thẩm quyền cho một trò bói, chứ không phải được đọc như văn bản sân khấu. Người nghiên cứu lịch sử xuất bản hoặc tiếp nhận văn học sẽ tìm thấy ở đây chất liệu về cách thơ Shakespeare bị cắt rời khỏi ngữ cảnh để phục vụ một mục đích khác.