Nguồn gốc và động lực tâm lý của sáng tạo: một góc nhìn phân tâm học (The Origins and Psychodynamics of Creativity)
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
xvi, 200 p. : 24 cm Includes bibliographical references (p. 167-173) and index
Tác giả: Oremland, Jerome D Nhà xuất bản: Madison, Conn. : International Universities Press Năm: 1997 Số trang (bản quét): 226 Chủ đề: Creative ability · Dream interpretation · Psychoanalysis and art
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/details/originspsychodyn0000orem
Đánh giá
Jerome D. Oremland (1926–2006) là bác sĩ phân tâm học người Mỹ, hành nghề tại San Francisco, có thời gian giữ chức giám đốc chương trình đào tạo phân tâm tại Trung tâm Y khoa Mount Zion. Ông thuộc khuynh hướng phân tâm học cổ điển, quan tâm tới ứng dụng lý thuyết Freud vào nghệ thuật và thần thoại; ngoài công trình này ông còn viết về Michelangelo và về tâm lý học của quá trình sáng tạo. Cuốn sách ra năm 1997, khi tác giả đã ở tuổi bảy mươi, là kết quả của nhiều năm giảng dạy và lâm sàng, nên có thể xem như một tổng kết cá nhân hơn là một chuyên khảo mang tính đột phá.
Nhan đề cho thấy tác phẩm thuộc dòng phân tâm học ứng dụng, bàn về nguồn gốc và động lực học vô thức của sáng tạo, với ba chủ đề được ghi trong dữ liệu thư viện: khả năng sáng tạo, giải mộng, và phân tâm học với nghệ thuật. Cách tiếp cận tiêu biểu cho thế hệ tác giả chịu ảnh hưởng của Freud và các phân tâm học gia hậu Freud như Kris, trong đó sáng tạo được đọc qua cơ chế hồi quy phục vụ cái tôi và qua chất liệu giấc mơ. Giới nghiên cứu ngày nay nhìn dòng này với thái độ dè dặt hơn trước, nên người đọc nên tiếp nhận phần lý thuyết như một chứng từ của thời kỳ, không phải như kết luận đã được kiểm chứng.
Về truyền bản, đây là bản in tiếng Anh do International Universities Press tại Madison, Connecticut, ấn hành; dữ liệu ghi khổ 24 cm. Phần chú thích thư mục và chú mục ở cuối sách cho thấy tác giả dẫn khá rộng tài liệu phân tâm học và mỹ học đương thời.
Việc kho xếp cuốn này vào mục Bói Toán là một lệch lạc phân loại, bởi nội dung thuộc phân tâm học và tâm lý học nghệ thuật, không liên quan tới bói toán. Với người học lịch sử tâm lý học, sách đáng chú ý như một mẫu của giai đoạn phân tâm học mở rộng sang lãnh địa thẩm mỹ, trước khi dòng nghiên cứu sáng tạo tách hẳn sang tâm lý học nhận thức.