Công cụ

Những quy luật của thuật đọc bàn tay khoa học: chuyên luận thực hành về nghệ thuật thường gọi là xem chỉ tay (The Laws of Scientific Hand Reading)

✍ Benham, William G 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

1 online resource (xxiv, 635 pages) :; Plates printed on both sides; Print version record

Tác giả: Benham, William G Nhà xuất bản: New York : G.P. Putnam Năm: 1901 Số trang (bản quét): 678 Chủ đề: Palmistry

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/isbn_8187077328/isbn_8187077328.pdf

Đánh giá

William G. Benham, The Laws of Scientific Hand Reading: A Practical Treatise on the Art Commonly Called Palmistry (New York: G.P. Putnam, 1901) là một trong những sách giáo khoa tiếng Anh về thuật xem tay được lưu hành rộng rãi nhất vào đầu thế kỷ XX. Tác phẩm thuộc dòng "tướng pháp" (palmistry/chiromancy) như cách phân loại trong kho, và tự định vị là sách thực hành có hệ thống — chữ "scientific" trong tựa phản ánh tham vọng của thời đại: trình bày thuật xem tay như một bộ môn quan sát quy củ hơn là một trò bói toán. Benham là tác giả người Mỹ gắn với dòng này; về tiểu sử và tính xác thực của việc quy thuộc, các nguồn thư mục đều nhất trí ghi ông là tác giả của bản in 1901, nhưng đây là loại dữ kiện mà giới khảo cứu tướng học thường ít đối chiếu độc lập, nên nên hiểu theo mức chắc chắn vừa phải.

Bản đang lưu là ấn bản năm 1901, khổ sách lớn với phần minh hoạ in hai mặt (plates printed on both sides) — chi tiết này quan trọng, vì các sách tướng thời kỳ đó phụ thuộc nặng vào hình vẽ bàn tay để minh giải. Bản số hoá đến từ Archive.org, tức là một bản scan của ấn bản in, không phải bản viết tay hay bản thảo.

Sách thuộc nhóm tài liệu mà người học tướng pháp phương Đông nên biết vì nó đại diện cho truyền thống phương Tây cùng thời — một hệ thống thuật ngữ, cách phân vùng bàn tay và cách lập luận khác với tướng pháp Á Đông, nhưng đặt cạnh nhau sẽ làm rõ cái chung và cái riêng của mỗi truyền thống. Ấn bản 1901 có giá trị như một mốc lịch sử của dòng sách thực hành này hơn là một tác phẩm kinh điển được học giới hiện đại thừa nhận về mặt học thuật; vị trí của nó trong tủ sách nên được hiểu theo nghĩa tài liệu tham khảo của một dòng học thuật dân gian, không phải nguồn chuyên khảo.