Khuôn mặt của sự điên loạn: Hugh W. Diamond và khởi nguyên của nhiếp ảnh tâm thần học (The Face of Madness)
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
Carlson, E. T. Introduction.--Gilman, S. L. Hugh W. Diamond and psychiatric photography.--Diamond, H. W. On the application of photography to the physiognomic and mental phenomena of insanity.--Conolly, J. Case studies from The physiognomy of insanity
Nhà xuất bản: New York : Brunner/Mazel Năm: 1976 Số trang (bản quét): 132 Chủ đề: Photography in psychiatry · Psychiatry -- Early works to 1900 · Physiognomy · Face · Mental disorders · Photography -- History -- England
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/details/faceofmadnesshug0000unse
Đánh giá
Đây là tập hợp tư liệu chuyên khảo về Hugh Welch Diamond (1809–1886), bác sĩ tâm thần người Anh thường được nhắc tới như người đặt nền cho nhiếp ảnh tâm thần. Sách không phải một công trình đơn tác giả mà gồm bốn phần: lời dẫn của Eric T. Carlson, tiểu luận của Sander L. Gilman đặt Diamond vào bối cảnh nhiếp ảnh tâm thần, rồi đến bản in lại tiểu luận của chính Diamond về ứng dụng nhiếp ảnh vào các hiện tượng tướng mạo và tinh thần của người mất trí, cuối cùng là các ca nghiên cứu rút từ The Physiognomy of Insanity của John Conolly. Bốn phần này ghép lại thành một hồ sơ về mối giao thoa giữa tướng học, tâm thần học và kỹ thuật ảnh thời Victoria.
Diamond hành nghề y tại khoa tâm thần Bệnh viện Surrey và chụp ảnh bệnh nhân từ khoảng cuối thập niên 1840, song mức độ chắc chắn về niên đại cụ thể của từng ảnh và về quy mô bộ sưu tập còn để ngỏ trong giới nghiên cứu. Việc ông gắn nhiếp ảnh với tướng học là cách đọc phổ biến hiện nay, nhưng ý nghĩa ông gán cho ảnh — công cụ chẩn đoán, phương tiện ghi chép, hay cả hai — vẫn được bàn lại. Tương tự, nguồn gốc và con đường lưu truyền các tấm ảnh ấy không hoàn toàn rõ.
Tựa sách dùng chữ "origin", ngụ ý quy công lao khởi phát cho Diamond; cách quy thuộc này phản ánh quan điểm của người biên soạn hơn là một sự kiện đã ngã ngũ. Những bản in lại của Diamond và Conolly có giá trị như văn liệu sơ cấp thời kỳ đó, còn phần Gilman và Carlson mang tính diễn giải đương đại. Người đọc nên phân biệt hai lớp này. Trong kho, sách được xếp vào mục "Tướng Pháp", hợp với hàm lượng tướng học và nhân tướng học y học của nó.