Công cụ

Thái cực quyền — con đường an định tâm, và Kinh Dịch: sách hình tượng quẻ bói, bản dịch mới (Tai Chi, a Way of Centering & I Ching)

✍ Feng, Gia-Fu & (Watts, Alan & Huxley, Laura Forewords 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

Tai Chi, a Way of Centering & I Ching. a Book of Oracle Imagery in a New Translation

Tác giả: Feng, Gia-Fu & (Watts, Alan & Huxley, Laura Forewords Nhà xuất bản: MacMillan Collier Books Pub Năm: 1970 Số trang (bản quét): 166

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/details/bwb_P8-BIL-766

Đánh giá

Đây là một ấn bản tiếng Anh của Kinh Dịch, do Gia-Fu Feng chủ trì dịch, có Alan Watts và Laura Huxley viết lời tựa. Sách ra năm 1970 qua Macmillan/Collier, gộp hai phần: phần bàn về Thái Cực như lối "định tâm" và phần dịch Kinh Dịch như một hệ hình ảnh để bói toán. Cần phân biệt rõ: tựa đề trên bìa gộp hai công trình, không phải một chuyên khảo thuần nhất, nên người đọc tra cứu nên xử lý như một tập gồm hai đề tài gắn với nhau qua cùng một tay dịch giả.

Về quy thuộc, phần Kinh Dịch là bản dịch Anh ngữ của Gia-Fu Feng, một học giả người Hoa di cư, nổi tiếng với bản Đạo Đức Kinh dịch chung với Jane English. Việc gán tên Alan Watts và Laura Huxley chỉ ở mức "tựa" — họ không dịch, không chú giải toàn bộ, mà đóng góp lời giới thiệu mang tính định hướng tâm linh - tâm lý học đương thời. Toàn bộ ngôn ngữ bản lưu là tiếng Anh, nên đây là một ngả truyền bản gián tiếp: người Việt đọc bản này tiếp cận Kinh Dịch qua lăng kính Mỹ thập niên 1970, không qua Hán văn.

Truyền bản của bản dịch này thuộc dòng phổ biến hoá, gắn với trào lưu tâm linh - phản văn hoá Mỹ cuối thập niên 1960, khi Kinh Dịch được đọc như công cụ tự phản tỉnh hơn là văn bản triết học kinh điển. Bản gốc Hán văn Feng dùng để dịch không được ghi trong dữ kiện, và giới nghiên cứu cũng chưa thống nhất về việc bản dịch này dựa trên bản Tống Nho nào hay bản đại chúng nào. Cũng chưa rõ mức độ Feng dựa vào các bản dịch Anh trước đó (Legge, Wilhelm/Baynes) hay tự chuyển trực tiếp từ Hán ngữ.

Với phân loại kho "Kinh Dịch", ấn bản này có giá trị như một mẫu của dòng diễn giải Kinh Dịch ngoài Hán ngữ và ngoài học thuật kinh điển, hữu ích cho người theo dõi lịch sử tiếp nhận Kinh Dịch ở phương Tây.