Công cụ

Kinh Dịch giản yếu (Simply I Ching)

✍ Farnell, Kim 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

182 p. : 23 cm Includes index

Tác giả: Farnell, Kim Nhà xuất bản: New York : Sterling/Zambezi Năm: 2008 Số trang (bản quét): 198 Chủ đề: Yi jing · Divination -- China

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/details/simplyiching0000farn

Đánh giá

Simply I Ching của Kim Farnell, do Sterling/Zambezi (New York) ấn hành năm 2008, thuộc loại sách dẫn nhập phổ thông về Kinh Dịch — tức là nhóm ấn phẩm nhắm vào độc giả phương Tây muốn làm quen với hệ thống sáu mươi tư quẻ mà không cần qua Hán văn. Sách nằm trong mạch sách phổ biến về bói toán và văn hoá Á Đông mà Sterling theo đuổi từ lâu, cạnh những tựa về Tarot, chiêm tinh, phong thuỷ. Dữ kiện thư mục hiện có chỉ ghi 198 trang (trong khi mô tả kho ghi 182 trang, có mục lục tra cứu), nên sự chênh này cần được đối chiếu khi trích dẫn.

Tên tác giả trên bản in là Kim Farnell. Bà được biết đến chủ yếu trong giới chiêm tinh học và trước tác phổ thông về các hệ bói toán, chứ không phải một nhà Hán học hay Dịch học có công trình về cổ văn. Điều này đặt cuốn sách vào khu vực "giới thiệu văn hoá" hơn là "nghiên cứu văn bản". Với những tài liệu loại này, việc quy thuộc tác giả thường không gây tranh cãi (sách đương đại, còn bản quyền), nhưng giá trị tham chiếu học thuật cũng khác hẳn các bộ chú giải Dịch học truyền thống.

Về nguồn gốc nội dung, sách tiếng Anh dẫn nhập Kinh Dịch thường dựa vào một trong hai ngả: bản dịch của Richard Wilhelm (chuyển qua tiếng Đức sang tiếng Anh, có dẫn luận của C. G. Jung) hoặc bản của James Legge in trong Sacred Books of the East. Việc Kim Farnell theo ngả nào — hay tự diễn giải lại theo lối tâm lý học phổ thông — không thể xác định từ dữ kiện thư mục hiện có, nên không nên suy đoán.

Người học muốn tra cứu Kinh Dịch một cách có hệ thống sẽ cần đối chiếu với các bản dịch kinh điển (Wilhelm, Legge, và các bộ chú giải Hán văn) chứ không nên lấy ấn phẩm dẫn nhập này làm nguồn trích dẫn chính. Còn với độc giả chỉ muốn nắm đại lược về cấu trúc sáu mươi tư quẻ và cách dùng trong bói toán, đây là một trong nhiều tựa phổ thông cùng loại xuất hiện từ thập niên 1990 trở đi.