Công cụ

Thi Kinh · Hiếu Kinh · Trung Kinh · Dịch Kinh (詩經·孝經·忠經·易經)

🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

Shi jing ·xiao jing ·zhong jing ·yi jing

Nhà xuất bản: Qing dao : Qing dao chu ban she Năm: 2005 Số trang (bản quét): 262

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/details/shijingxiaojingz0000unse

Đánh giá

Đây là một tuyển tập bốn kinh điển Nho gia — Thi kinh, Hiếu kinh, Trung dung, Dịch kinh — do nhà xuất bản Thanh Đảo (Qingdao) ấn hành năm 2005, khổ 262 trang, hiện lưu trong kho ở mục Kinh Dịch. Sách thuộc dạng gom các văn bản kinh điển vào một tập, một cách làm phổ biến của các nhà xuất bản địa phương Trung Quốc từ thập niên 1990 trở đi nhằm phục vụ nhu cầu đọc và học kinh điển trong nhà trường cũng như ngoài xã hội. Bản đang lưu là tiếng Trung, nên đây gần như chắc chắn là văn bản nguyên tác kèm chú giải hoặc chú âm, chứ không phải bản dịch.

Bốn tựa đề trên đều nằm trong hệ Ngũ kinh và Tứ thư của truyền thống Nho học. Thi kinh là bộ thơ cổ được chỉnh lý thành 305 thiên, quy thuộc vào giai đoạn từ Tây Chu tới Xuân Thu; phần lớn học giới hiện nay không còn cho rằng Khổng Tử tự tay san định toàn bộ, dù truyền thống Khổng học vẫn ghi nhận vai trò của ông. Hiếu kinh là văn bản ngắn về đạo hiếu, tương truyền do Tăng Tử thụ giáo từ Khổng Tử, song tác giả và niên đại thành văn vẫn còn tranh luận, có ý kiến đặt vào thời Chiến Quốc, có ý kiến muộn hơn, thời Hán. Trung dung nguyên là một thiên trong Lễ ký, được Chu Hi tách riêng và đưa vào Tứ thư; còn về tác giả, truyền thống quy cho Tử Tư nhưng giới nghiên cứu nay nhìn nhận đây là văn bản có nhiều lớp chồng lên nhau. Dịch kinh, tức Chu Dịch, có lịch sử hình thành dài, từ phần bói toán cổ đến phần Thập dực truyền thống gán cho Khổng Tử — việc phân định lớp văn bản và tác giả từng phần đến nay vẫn là vấn đề chưa ngã ngũ.

Về truyền bản, mỗi kinh có lịch sử văn bản riêng và những dị bản quan trọng. Thi kinh tồn tại song song các hệ Mao thi, Tề, Lỗ, Hàn với dị văn khác nhau trước khi Mao thi trở thành bản chính thống. Hiếu kinh có sự phân biệt giữa bản kim văn và cổ văn được phát hiện trong tường nhà Khổng Tử đời Hán. Trung dung và Dịch kinh cũng có các bản khắc khác nhau qua các thời kỳ. Với một ấn bản phổ thông năm 2005, nhiều khả năng sách dùng bản chuẩn đang lưu hành phổ biến, nhưng muốn xác định cụ thể theo hệ nào thì cần khảo trực tiếp. Cuốn này hữu ích cho người muốn có một tập hợp tiện tra cứu bốn văn bản nền tảng của Nho học trong cùng một chỗ; vị trí của nó là ấn phẩm phổ thông, không thay thế được các bản khảo chứng học thuật chuyên sâu.