Công cụ

Chuyển hoá bản thân và lời quẻ: cẩm nang thực hành tham vấn Kinh Dịch và Tarot (Self-Transformation and the Oracular)

✍ Anderson, Allan W 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

xxix, 237 p. : 24 cm Includes bibliographical references (p. 219-223) and index

Tác giả: Anderson, Allan W Nhà xuất bản: [S.l.] : Xlibris Corp. Năm: 2009 Số trang (bản quét): 274 Chủ đề: Yi jing -- Handbooks, Manuals, etc · Divination -- Handbooks, manuals, etc · Oracles -- Handbooks, manuals, etc · Tarot -- Handbooks, manuals, etc · Self-actualization (Psychology) -- Handbooks, manuals, etc

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/details/selftransformati0000ande

Đánh giá

Đây là sách hướng dẫn thực hành, đặt Kinh Dịch và tarot cạnh nhau trong cùng một khung tư duy về "chuyển hoá bản thân" và việc tham vấn điềm báo. Tác giả Allan W. Anderson ký tên trên bản in, nhưng tiểu sử và vị trí học thuật của ông không có trong dữ kiện thư mục; người đọc nên tra cứu thêm nếu cần định vị tác giả trong dòng sách tâm linh ứng dụng. Sách do Xlibris Corp. ấn hành năm 2009, tức thuộc dạng xuất bản theo yêu cầu hoặc tự xuất bản, nên việc kiểm chứng qua hệ thống phản biện học thuật là hạn chế. Số trang ghi trong biểu ghi có sai lệch: mục mô tả vật lý ghi xxix, 237 trang, còn trường số trang tóm tắt là 274; hiệu số này thường do phần mở đầu đánh số La Mã được cộng gộp khác nhau, không hẳn là lỗi in.

Về nội dung, các đề mục chủ đề cho thấy sách xếp Kinh Dịch, tarot và thuật bói toán nói chung vào nhóm "handbook, manual" — tức công cụ tra cứu, thực hành, chứ không phải khảo cứu văn bản hay chú giải kinh điển. Cách ghép Dịch với tarot theo lối đối chiếu công cụ bói toán là hướng khá phổ biến trong dòng sách tâm linh phương Tây từ nửa sau thế kỷ XX, nhưng đây là lựa chọn của tác giả, không phải quan điểm được giới nghiên cứu Hán học thừa nhận rộng rãi. Bản thư mục có tham khảo liệt kê (tr. 219-223) và bảng tra, cho thấy tác giả có dẫn nguồn thay vì chỉ viết theo cảm hứng.

Với người học Kinh Dịch, cuốn này hữu ích ở chỗ cho thấy một kiểu tiếp nhận Dịch ngoài truyền thống chú giải Nho gia và ngoài dòng khảo chứng văn bản: Dịch được dùng như công cụ tự vấn. Ai tìm bản dịch kinh văn, khảo dị văn giữa các bản, hay lịch sử học thuật về Dịch thì không nên lấy sách này làm điểm tựa. Dữ kiện hiện có cũng không đủ để nói gì về việc tác giả dùng bản Dịch nào, theo ngả dịch nào, hay có dị văn gì giữa các lần in.