Nhân tướng học, hay sự tương ứng giữa hình dạng nét mặt và dục vọng chi phối tâm trí (Physiognomy)
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
Tác giả: Royal College of Physicians of London Nhà xuất bản: London : H.D. Symonds Năm: 1792 Số trang (bản quét): 312 Chủ đề: Physiognomy
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/b28522011/b28522011.pdf
Đánh giá
Cuốn sách này là một khảo luận về tướng pháp (physiognomy) in tại London năm 1792, do H.D. Symonds ấn hành, dày 312 trang, hiện lưu trong kho ở mục Tướng Pháp. Tựa đề nêu rõ lập trường của tác phẩm: tìm mối tương ứng giữa cấu tạo các nét mặt và những dục vọng hay cảm xúc chủ đạo của tinh thần. Đây là dòng tư tưởng phổ biến ở châu Âu thế kỷ XVIII, nối tiếp các trước tác tướng pháp thời Phục hưng và đặc biệt chịu ảnh hưởng của Johann Caspar Lavater, người mà các bản dịch tiếng Anh ra liên tiếp trong thập niên 1780–1790 đã đưa tướng pháp thành một đề tài thời thượng ở Anh. Tuy nhiên, tên "Royal College of Physicians of London" ghi trên bản không phải là tác giả theo nghĩa thông thường. Đây là cách ghi quy thuộc mơ hồ, thường gặp ở sách in thời kỳ này, khi tên một tổ chức có thể là chủ sở hữu bản thảo, đơn vị bảo trợ xuất bản, hoặc đơn giản là dấu của thư viện đóng trên sách; giới thư mục học chưa xác định chắc chắn tác giả đích thực của văn bản. Vì vậy không nên đọc dòng đó như tên tác giả.
Về truyền bản, đây là một bản in tiếng Anh thế kỷ XVIII, không qua ngả dịch trung gian nào được ghi nhận. Sách cùng loại thời kỳ này thường tồn tại trong nhiều bản in lại với dị văn nhỏ giữa các lần nhấn bản, nên khi đối chiếu cần lưu ý bản đang lưu có thể không đại diện cho mọi ấn bản cùng tựa.
Điều đáng lưu tâm với người học là vị trí của nó trong tương quan với Lavater và dòng tướng pháp Anh. Các tựa đề tướng pháp thế kỷ XVIII thường được đọc như tài liệu về lịch sử tư tưởng và lịch sử khoa học hơn là như cẩm nang thực hành, bởi giới nghiên cứu ngày nay xem chúng thuộc phạm trù tiền khoa học. Việc dữ kiện thư mục hiện có quá mỏng — thiếu tên tác giả xác định, thiếu ghi chú về nguồn văn bản — khiến mọi kết luận về nội dung hay về quan hệ giữa cuốn này với các bộ cùng dòng chỉ nên dừng ở mức thận trọng.