Ngọc Hạp Ký
Giới thiệu
Sách trạch cát quen thuộc nhất với người Việt — tên đầy đủ thường gặp là "Ngọc Hạp Thông Thư", lưu truyền ở nước ta từ thời Nguyễn, soạn giả ghi là Hứa Chân Quân (đời Tấn). Bản chữ Hán do Dương Kim Quốc và Lưu Bảo Đồng hiệu đính được Nhà xuất bản Nội Mông (Trung Quốc) in năm 1990.
Đây là sách tổng hợp: trạch cát, kỳ môn độn giáp, tử vi và mệnh lý tứ trụ đều có mặt. Phạm vi tra cứu rất rộng — chọn tuổi, xem ngày, cưới gả, làm nhà, xuất hành, mở hàng, cho tới các điều cấm phạm.
Tên sách cũng có ý: "ngọc hạp" là tráp ngọc để đựng vật quý, "thông thư" là sách đọc vào thì thông tỏ, sáng suốt.
Soạn theo: https://tuviso.com/ngoc-hap-thong-thu-cuon-bach-khoa-toan-thu-ve-cach-chon-ngay-hung-cat.html · https://xemvm.com/kien-thuc-phong-thuy/xem-ngay/link-tai-sach-ngoc-hap-thong-thu-pdf-474.html
Đánh giá
Ngọc Hạp Ký là một trong những văn bản trạch cát (chọn ngày lành dữ) lưu hành rộng trong dân gian Việt Nam, thường được xếp chung nhóm với các sách lịch pháp và thông thư dùng cho việc cưới hỏi, an táng, khai trương, xuất hành. Tên sách gợi liên hệ tới truyền thống "ngọc hạp" trong thuật số phương Đông; cách hiểu phổ biến nhất coi đây là tập hợp quy tắc chọn ngày đã được đơn giản hóa cho người dùng phổ thông, chứ không phải một tác phẩm lý thuyết chuyên sâu.
Về tác giả, bản lưu hành ghi chung là "cổ thư", tức không quy được cho một soạn giả cụ thể. Đây là tình trạng chung của dòng sách này: nội dung tích lũy qua nhiều đời, người đời sau biên tập, bổ sung, nên việc truy nguyên một tác giả hay một niên đại duy nhất vẫn còn để ngỏ. Giới nghiên cứu thường chỉ dám nói nó thuộc loại sách thực hành, thành hình trong mạch lịch pháp dân gian, chứ không khẳng định được mốc ra đời.
Bản đang lưu là tiếng Việt, nhiều khả năng thuộc nhóm ấn bản phổ biến dạng in lại hoặc soạn lại cho tiện dùng, khác xa các bản Hán văn cổ nếu có. Giữa các bản in thường có dị văn, nhất là ở phần sao ngày và lời khuyên nên tránh, do người biên soạn mỗi nơi tự thêm bớt. Người học cần biết tới nó như một mẫu tiêu biểu của mạch trạch cát dân gian, đồng thời lưu ý rằng giá trị văn bản học của nó phụ thuộc vào việc đối chiếu được với các bản khác cùng dòng.