Công cụ

Thú tiêu khiển vô hại, hay thầy bói bằng hình tượng (Innocent Amusement, or the Hieroglyphical Fortune Teller)

✍ Napoleon I, Emperor of the French, 1769-1821 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

According to verso of title page "written by Napoleon Bonaparte"

Tác giả: Napoleon I, Emperor of the French, 1769-1821 Nhà xuất bản: Philadelphia: : Printed expressly for the purchaser... Bookstore of Grigg & Elliot... Năm: 1832 Số trang (bản quét): 38 Chủ đề: Fortune-telling

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/innocentamusemen00napo/innocentamusemen00napo.pdf

Đánh giá

Một ấn phẩm mỏng, 38 trang, in tại Philadelphia năm 1832, tự nhận trên mặt sau trang nhan đề là do Napoléon Bonaparte viết — đây là dạng sách bói rẻ tiền lưu hành phổ biến ở Mỹ và Anh thế kỷ XIX, thường gắn tên những nhân vật quyền uy đã khuất để bán chạy. Tựa đề "Innocent amusement" và "heiroglyphical fortune teller" gợi một trò bói có tính giải trí, dùng hình vẽ hay ký hiệu thay vì lá bài hay chiêm tinh, nhưng ấn phẩm thuộc dòng "fortune teller" đại chúng này chủ yếu để đọc cho vui trong các gia đình hơn là một hệ thống bói toán chặt chẽ.

Việc quy cho Napoléon I gần như chắc chắn là ngụy thác, không phải tranh luận học thuật thực sự: Napoléon mất năm 1821, và sau đó xuất hiện ở Anh – Mỹ một loạt sách bói, sách mộng, sách "bí truyền" đội tên ông, tận dụng hào quang của một kẻ quyền lực và bí ẩn. Bản thân câu "written by Napoleon Bonaparte" in ở mặt sau trang nhan đề mang tính quảng cáo nhiều hơn là lời khai của nhà xuất bản. Nhà in, Grigg & Elliot, cũng là một cơ sở thương mại thường in sách giáo khoa và sách phổ thông ở Philadelphia giai đoạn đó, chứ không phải một nhà xuất bản chuyên về huyền học.

Về truyền bản, dữ kiện hiện có không cho biết ấn bản này đứng ở đâu trong dòng in lại; tựa gợi ý có thể cùng họ với các cuốn hieroglyphical fortune teller khác lưu hành ở Anh – Mỹ, nhưng chưa đủ căn cứ để xác định quan hệ giữa chúng. Người đọc có nền học thuật nên tiếp cận cuốn này như một chứng tích của thị trường sách bói đại chúng đầu thế kỷ XIX và của hiện tượng ngụy thác tên tuổi, hơn là như một văn bản bói toán có truyền thống riêng.