Kinh Dịch: bản dịch cốt yếu của quẻ bói cổ Trung Hoa và sách trí tuệ (I Ching — The Essential Translation)
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
Chủ đề: chinese philosophy · Tao
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/i-ching-the-essential-translation-of-the-ancient-chinese-oracle-and-book-of-wisdom-pdfdrive/I%20Ching_%20The%20Essential%20Translation%20of%20the%20Ancient%20Chinese%20Oracle%20and%20Book%20of%20Wisdom%20%28%20PDFDrive%20%29.pdf
Đánh giá
Dữ kiện thư mục ở đây chỉ có tựa tiếng Anh và vài nhãn phân loại, không kèm tên dịch giả, năm, nhà xuất bản, nên khó nói chắc về ấn bản cụ thể. Tựa I Ching: The Essential Translation of the Ancient Chinese Oracle and Book of Wisdom trùng với bản dịch của John Minford do Penguin Classics ấn hành, nhưng cần đối chiếu trang bản quyền mới khẳng định được đúng ấn bản. Nếu đúng là Minford, đây thuộc dòng dịch Kinh Dịch sang tiếng Anh theo lối học thuật kết hợp văn chương, khác với các bản dịch phổ biến trước đó.
Kinh Dịch là văn bản nhiều tầng: phần quẻ và hào cổ, rồi đến Thập dực gắn với truyền thống Nho gia. Việc quy tác giả, niên đại và thứ tự hình thành các tầng vẫn còn tranh luận; cách hiểu phổ biến coi phần kinh văn có gốc bói toán đời Chu, còn phần truyện hình thành về sau. Dòng chú giải Tống Nho của Chu Hi, qua bản Chu Tử Bản Nghĩa, chi phối phần lớn các bản dịch phương Tây, kể cả những bản dịch hiện đại cố tách khỏi lớp chú giải Nho để đọc văn bản như văn học và triết học cổ.
Truyền bản tiếng Anh của Kinh Dịch đi qua nhiều ngả. Bản Richard Wilhelm chuyển sang tiếng Anh qua tiếng Đức, có dấu ấn của Carl Jung trong phần bình giải, từng là chuẩn mực trong giới đọc phương Tây. Các bản sau như của Wing-Tsit Chan, Richard Rutt, Edward Shaughnessy hay Minford đi theo hướng khác: Rutt và Shaughnessy thiên về ngữ văn và khảo cổ, Minford thiên về văn bản như tác phẩm văn học. Độ tin cậy dịch thuật và cách xử lý lớp chú giải cổ điển là điểm khác biệt giữa các dòng.
Với người học, tài liệu này đáng kể ở chỗ đứng trong dòng dịch tiếng Anh hiện đại, thường được dùng làm một trong các đầu mối tra cứu khi so sánh bản dịch. Do thiếu dữ kiện về ấn bản trong kho, nên đối chiếu trực tiếp trang bìa và bản quyền trước khi trích dẫn.