Công cụ

Kinh Dịch: quẻ bói cổ điển của sự biến đổi — bản dịch trọn vẹn đầu tiên kèm bảng tra (I Ching)

🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

: 25 cm; Includes concordance (p. 676-804) and bibliography (p. 806-813)

Nhà xuất bản: New York : Barnes & Noble Năm: 1995 Số trang (bản quét): 826 Chủ đề: Yi jing · Divination -- China

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/details/isbn_9781566199452

Đánh giá

Bản tiếng Anh mang tựa I Ching: The Classic Oracle of Change, in tại New York năm 1995, do Barnes & Noble ấn hành, khổ 25 cm, dày hơn tám trăm trang. Đây là một bản dịch trọn bộ kèm phụ lục đối chiếu từ ngữ, và chính phụ lục ấy cho thấy người dịch nhắm tới việc tra cứu theo từng quẻ, từng hào chứ không chỉ đọc suông. Barnes & Noble thường tái bản các bản dịch đã có bản quyền chứ ít khi đặt dịch mới, nên nhiều khả năng đây là ấn bản lại của một bản dịch từng ra mắt ở nhà xuất bản khác; muốn xác định người dịch và bản gốc thì phải tra trực tiếp trang bìa trong, điều dữ kiện hiện có không cho phép.

Về mặt văn bản, Kinh Dịch là văn bản nhiều tầng: phần kinh (quái từ, hào từ) và phần truyện (Thập dực) vốn không cùng một thời đại, rồi trải qua Hán, Đường, Tống mới định hình như bản ta thường thấy. Công việc dịch sang tiếng Anh vì thế không chỉ là chuyển ngữ mà còn là chọn theo hệ bản nào và theo cách chú giải nào, chủ yếu là truyền thống Tống Nho với Chu Hy. Các bản dịch Anh ngữ nổi tiếng trước đó — của James Legge, Richard Wilhelm, John Blofeld — khác nhau đáng kể ở điểm này, và một bản có phụ lục đối chiếu như cuốn đang xét thường nghiêng về lối phục vụ tra cứu hơn là diễn giải triết học.

Việc quy tác giả và niên đại của Kinh Dịch vẫn còn tranh luận: truyền thống gán phần kinh cho văn vương và Chu công, phần truyện cho Khổng Tử, nhưng giới nghiên cứu hiện đại nói chung không chấp nhận lối gán ấy, mà coi phần kinh là sản phẩm tích lũy nhiều đời, có gốc trong bói toán đời Thương–Chu. Với một bản dịch tiếng Anh, câu hỏi tác giả lại càng phải đặt ở người dịch, không phải ở người viết nguyên văn. Sách thuộc khu Kinh Dịch trong kho, và đối tượng dùng là người đã có chút quen với thuật ngữ quẻ hào, bởi phụ lục đối chiếu chỉ hữu ích khi đã biết mình cần tra gì.