Kinh Dịch (I Ching Book of Changes)
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
Cuốn 'Kinh Dịch – Sách của những Biến đổi' là một tác phẩm kinh điển trong kho tàng cổ học phương Đông. Nội dung chính của sách xoay quanh triết lý về sự biến hóa và tương tác giữa các yếu tố âm dương trong vũ trụ. Tác phẩm này cung cấp một hệ thống tư tưởng sâu sắc về quy luật vận động của tự nhiên và xã hội. Qua các quẻ bói và lời giải, người đọc có thể khám phá được những nguyên lý nền tảng chi phối đời sống. Đây là nguồn tài liệu quý báu cho những ai muốn tìm hiểu về triết học và văn hóa phương Đông. Vui lòng xem trực tiếp tại Archive.org nếu có nhu cầu tìm đọc.
Nhan đề gốc: I Ching Book of Changes Tác giả: James Legce Năm: 1964 Số trang (bản quét): 570
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/details/bwb_S0-EGF-886
Đánh giá
Bản đang lưu là ấn phẩm tiếng Anh của I Ching (Kinh Dịch), do James Legge chuyển dịch, ra năm 1964. Cần phân biệt hai lớp: bản dịch của Legge vốn thuộc bộ The Sacred Books of China do Max Müller chủ biên, in từ cuối thế kỷ XIX; con số 1964 nhiều khả năng ứng với một lần tái bản của nhà xuất bản khác, nên không nên lấy đó làm năm dịch. Tên tác giả trên bản ghi "James Legce" là lỗi biên mục, đúng là James Legge (1815–1897), nhà Hán học người Scotland, một trong những người đầu tiên dịch trọn bộ kinh điển Nho gia sang tiếng Anh.
Vị trí của bản dịch này trong giới nghiên cứu khá rõ: Legge đặt I Ching vào mạch kinh điển Nho giáo, dịch kèm chú giải truyền thống, khác với lối tiếp cận thiên về bói toán hay tâm linh vốn phổ biến ở các bản dịch phương Tây về sau, như bản của Richard Wilhelm (tiếng Đức 1924, sang tiếng Anh 1950) hay của John Blofeld. Cách hiểu I Ching như một văn bản bói toán cổ tự nó cũng là điểm tranh luận: truyền thống Nho gia coi trọng phần "Thập dực" như tầng triết học, còn giới khảo cổ và văn bản học hiện đại lại nhấn mạnh lớp bói toán nguyên thủy và tính đa tầng của văn bản qua nhiều thời kỳ.
Về truyền bản, I Ching không có một tác giả theo nghĩa hiện đại. Phần quái từ và hào từ được gán cho Chu Văn Vương và Chu Công Đán theo truyền thuyết, còn phần Thập dực gắn với Khổng Tử, song cả hai quy thuộc đều không được học giới hiện nay chấp nhận nguyên vẹn. Bản dịch của Legge dựa trên văn bản Nho gia đã định hình, không phải trên các bản viết tay khảo cổ như Mã Vương Đôi. Độ dài 570 trang cho thấy đây là bản có kèm dẫn luận và chú giải, chứ không thuần túy dịch kinh văn; tuy nhiên người đọc nên tự đối chiếu khi tra cứu, vì các lần tái bản có thể lược bớt hoặc sắp xếp lại phần phụ lục.
Đây vẫn là bản tham chiếu thường được trích dẫn trong học giới tiếng Anh khi cần một bản dịch bám sát chú giải truyền thống, dù văn phong dịch đôi chỗ bị đánh giá là cứng và nặng tính kinh viện.