Công cụ

Phong Thủy: Những nguyên tắc cơ bản của khoa học tự nhiên tại Trung Hoa

✍ Eitel, Ernest John, 1838-1908 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

Cuốn sách 'Feng-shui : or the rudiments of natural science in China' giới thiệu về phong thủy như một nền tảng khoa học tự nhiên tại Trung Quốc. Tác phẩm gồm 84 trang, bàn về mối liên hệ giữa phong thủy và các nguyên lý khoa học.

Nhan đề gốc: Feng-shui : or the rudiments of natural science in China Tác giả: Eitel, Ernest John, 1838-1908 Nhà xuất bản: Bristol : Pentacle Books Năm: 1979 Số trang (bản quét): 120 Chủ đề: Feng shui · Science

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/details/fengshuiorrudime00eite

Đánh giá

Ernest John Eitel (1838–1908) là nhà truyền giáo Tin Lành người Đức gốc Basel, hoạt động lâu năm ở Hồng Kông và Quảng Đông, đồng thời là một trong những học giả Tây phương đầu tiên khảo cứu phong thủy như một đối tượng học thuật chứ không chỉ như dị đoan. Cuốn Feng-shui: or the Rudiments of Natural Science in China của ông, in lần đầu tại Hồng Kông năm 1873, thuộc nhóm công trình tiên phong của Đông phương học thực chứng thế kỷ XIX — thời kỳ người Âu bắt đầu dịch và hệ thống hóa các phạm trù triết học, thiên văn và địa lý Trung Hoa. Cách tiếp cận của Eitel đặt phong thủy trong khung "khoa học tự nhiên", một lối đọc nay đã cũ nhưng phản ánh đúng tinh thần thời đại của tác giả. Việc quy thuộc tác giả cho văn bản này không gây tranh luận; tuy nhiên, giá trị học thuật của nó thường được nhìn lại như tư liệu lịch sử của ngành nghiên cứu Trung Quốc hơn là cẩm nang thực hành.

Bản đang lưu là ấn bản Bristol: Pentacle Books, 1979, tiếng Anh, 120 trang. Cần phân biệt: mô tả thư mục ghi 120 trang, trong khi mô tả gốc của bản số hóa chỉ 84 trang, cỡ 21 cm. Nhiều khả năng ấn bản 1979 tái bản nguyên văn lần in 1873 với phần dẫn nhập hoặc phụ lục bổ sung của nhà xuất bản, khiến số trang tăng lên — đây là hiện tượng phổ biến ở các bản in lại thời kỳ này, song cần đối chiếu trực tiếp hai bản mới khẳng định được.

Trong bối cảnh tài liệu tiếng Việt về phong thủy, một văn bản Đông phương học thế kỷ XIX như thế này có ích ở chỗ cho thấy phong thủy từng được người ngoài đọc qua lăng kính khoa học tự nhiên ra sao. Nó không thay thế các bộ kinh điển Trung Hoa vốn là nguồn chính, nhưng bổ sung một góc nhìn lịch sử về cách phong thủy du nhập vào học thuật phương Tây.