Phong Thủy
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
Cuốn sách 'Feng shui' là hướng dẫn ngắn gọn về nghệ thuật phong thủy, tập trung vào việc bài trí không gian sống (Room layout) để tăng cường năng lượng tích cực. Tài liệu dài 172 trang, có thư mục tham khảo và bảng chỉ mục, phù hợp cho người muốn tìm hiểu cơ bản về chủ đề này. Sách hiện được lưu hành hạn chế tại Thư viện Số.
Nhan đề gốc: Feng shui Tác giả: Craze, Richard, 1950-2006 Nhà xuất bản: Abingdon : Teach Yourself Năm: 1998 Số trang (bản quét): 182 Chủ đề: Feng shui · Room layout (Dwellings)
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/details/fengshui0000craz_m8x2
Đánh giá
Đây là một tập trong loạt sách hướng dẫn nhập môn "Teach Yourself" của nhà xuất bản Abingdon, dòng ấn phẩm vốn được biên soạn cho người tự học phổ thông hơn là cho giới chuyên khảo. Tác giả Richard Craze (1950-2006) viết khá nhiều đầu sách đại chúng về tâm linh, chiêm tinh và phong thủy trong thập niên 1990; mảng phong thủy của ông thuộc dòng diễn giải phương Tây, tức là khuynh hướng chuyển các nguyên lý khí, âm dương và bát quái thành lời khuyên bài trí nhà cửa, khác với lối nghiên cứu kinh điển của Hán học hay các phái địa lý Trung Hoa. Độ chắc chắn của việc quy thuộc tác giả ở đây cao, vì đây là sách thương mại có tên tác giả trên bản in, không thuộc loại tác phẩm cổ có tranh chấp.
Về truyền bản, bản đang lưu là bản in tiếng Anh năm 1998, dạng sách bỏ túi khổ 20 cm, gồm phần mở đầu đánh số La Mã và 172 trang ruột, có thư mục tham khảo cùng bảng chỉ mục. Cần lưu ý một chỗ lệch trong dữ kiện: phần mô tả tóm tắt ghi 172 trang trong khi mục số trang ghi 182 — nhiều khả năng con số sau là sai sót khi nhập liệu, và nên lấy theo mô tả vật lý của bản lưu. Sách không phải bản dịch từ một nguyên bản khác mà soạn trực tiếp bằng tiếng Anh, nên không có vấn đề dị bản ngôn ngữ; tuy vậy giới làm thư mục vẫn xếp nó vào nhóm sách phổ thông, không phải nguồn dẫn học thuật.
Vị trí của nó trong tủ sách phong thủy là ở tầng nhập môn: người đọc muốn biết phong thủy được trình bày ra sao cho độc giả phương Tây cuối thập niên 1990 có thể đọc nó như một tài liệu về cách tiếp nhận đại chúng, chứ không phải để tra cứu nguyên lý. Đặt cạnh các bộ khảo cứu nghiêm túc về địa lý Trung Hoa, cuốn này thuộc loại khác hẳn về phương pháp và nguồn.