Công cụ

Cheiro — Ngôn ngữ của bàn tay: công trình thực hành trọn vẹn về hình tay và chỉ tay (Cheiro's Language of the Hand)

✍ Cheiro, 1866-1936 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

xv, 162 pages : 26 x 22 cm

Nhan đề gốc: Cheiro's language of the hand : a complete practical work on the sciences of cheirognomy and cheiromancy, containing the system, rules, and experience of Cheiro (Count de Hamong) [pseud.] Fifty-five full-page illustrations, and over two hundred engravings of lines, mounts, and marks; drawings of the seven types Tác giả: Cheiro, 1866-1936 Nhà xuất bản: New York : F. T. Neely; [etc., etc.] Năm: 1897 Số trang (bản quét): 318 Chủ đề: Palmistry

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/b28096563/b28096563.pdf

Đánh giá

Cuốn này là một trong những bộ sách thực hành về tướng pháp (palmistry) lưu hành rộng ở Anh và Mỹ cuối thế kỷ XIX, thuộc nhánh mà tác giả gọi là cheirognomy — đoán tính cách qua hình dáng bàn tay — và cheiromancy — đoán vận mệnh qua các đường chỉ. Cheiro là bút hiệu của William John Warner, người gốc Ireland, sống 1866-1936; theo truyền thống kể lại, ông học nghề ở Ấn Độ rồi mở hành nghề xem tướng tay cho giới thượng lưu ở London, nhưng tiểu sử ấy phần lớn do chính ông dựng lên trong hồi ký, nên học giới nay không xem là dữ kiện kiểm chứng được. Việc quy tác phẩm cho Cheiro không gây tranh cãi, song căn cứ ông dựa vào thì có: ông tiếp nhận dòng tướng pháp châu Âu đã hệ thống hóa từ thế kỷ XVII-XVIII, chịu ảnh hưởng của các tác giả như John Bulwer hay dòng D'Arpentigny, và phổ biến lại thành sách bán chạy.

Bản ghi trong kho có phần tựa dài, một kiểu trình bày đặc trưng của sách thương mại thời đó: tác giả kê rõ hệ thống, quy tắc và kinh nghiệm của mình, kèm lời quảng cáo về tranh minh họa bàn tay. Số trang 318 của bản lưu không khớp với mô tả xv, 162 trang — thường gặp ở sách in nhiều lần, khiến các bản số hóa dễ lẫn số trang toàn sách với số trang phần chính văn; nếu muốn trích dẫn chính xác thì cần đối chiếu bản in cụ thể. Đây là dạng tài liệu mà giới nghiên cứu lịch sử văn hóa dùng như nguồn về thị hiếu và diễn ngôn huyền bí thời Victoria, hơn là nguồn học thuật đáng tin về nhân tướng học.