Các biểu tượng của nội giới hay cách đọc triết học về kinh dịch
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
Các biểu tượng của nội giới hay cách đọc triết học về kinh dịchFrançois Jullien; Lê Nguyên Cẩn, Đinh Thy Reo (dịch)Dịch từ nguyên bản tiếng Pháp: Figures de l'immanence - pour une lecture philosophique du Yi king. Editions Grasset & Fasquelle, 1993.
Tác giả: François Jullien; Lê Nguyên Cẩn; Đinh Thy Reo Nhà xuất bản: NXB Đà Nẵng Năm: 2007 Chủ đề: sách tiếng Việt
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/cacbieutuongcuanoigioi/C%C3%A1c%20bi%E1%BB%83u%20t%C6%B0%E1%BB%A3ng%20c%E1%BB%A7a%20n%E1%BB%99i%20gi%E1%BB%9Bi%20hay%20c%C3%A1ch%20%C4%91%E1%BB%8Dc%20tri%E1%BA%BFt%20h%E1%BB%8Dc%20v%E1%BB%81%20kinh%20d%E1%BB%8Bch.pdf
Đánh giá
Cuốn sách này là bản dịch tiếng Việt của Figures de l'immanence — pour une lecture philosophique du Yi king, công trình François Jullien cho xuất bản năm 1993 tại Grasset & Fasquelle. Đây là một ngả tiếp cận Kinh Dịch từ góc độ triết học so sánh, nằm trong mạch nghiên cứu của Jullien về tư tưởng Trung Quốc cổ điển — hướng mà ông theo đuổi qua nhiều công trình khác về sau. Cần phân biệt: Jullien là tác giả nguyên bản; phần việc của Lê Nguyên Cẩn và Đinh Thy Reo ở đây thuộc khâu chuyển ngữ sang tiếng Việt.
Nguyên bản ra đời năm 1993, bản dịch được NXB Đà Nẵng ấn hành năm 2007. Bản lưu hành qua Archive.org là bản số hoá từ ấn bản tiếng Việt đó, không phải nguyên bản tiếng Pháp. Việc dịch qua trung gian tiếng Pháp đặt ra một khoảng cách nhất định với văn bản Kinh Dịch gốc Hán, bởi các thuật ngữ then chốt đã đi qua hai lần chuyển ngữ; đây là điều người đọc bản Việt nên lưu ý khi đối chiếu với nguyên điển.
Về nội dung luận đề, giới nghiên cứu nhìn chung xếp Figures de l'immanence vào nhóm tác phẩm Jullien dùng Kinh Dịch để luận giải khái niệm "nội tại" (immanence) trong tư tưởng Trung Hoa, đối lập với truyền thống siêu hình phương Tây. Cách đọc này có ảnh hưởng trong giới nghiên cứu so sánh Đông — Tây, song cũng là chỗ gây tranh luận: một số học giả cho rằng Jullien khái quát hoá quá mức từ một cổ văn phức tạp vốn có nhiều tầng lớp niên đại và nhiều truyền thống chú giải khác nhau. Vì vậy cuốn sách nên được đọc như một diễn giải triết học, không phải như sách dẫn nhập Kinh Dịch hay khảo cứu văn bản học.