Công cụ

Bốc Phệ Chính Tông Toàn Thư, quyển 13~14 卜筮正宗全書 卷之十三~卷十四

✍ 王維德 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

Bốc Phệ Chính Tông Toàn Thư, quyển 13~14, cộng 14 quyển. Thanh, Vương Duy Đức tập, Kim Xương Lục Ấm Đường tàng bản. Thanh, Càn Long năm thứ 52 trùng san bản. 1787.卜筮正宗全書.卷十三~卷十四.共十四卷.清.王維德.輯.金閶綠蔭堂藏板.清.乾隆五十二年重刊本.1787年

Tác giả: 王維德 Năm: 1787 Chủ đề: Bốc Phệ Chính Tông Toàn Thư · 卜筮正宗全書 · 清 · 王維德 · Thuật số · Viên Thông

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/6_20260507/%E5%8D%9C%E7%AD%AE%E6%AD%A3%E5%AE%97%E5%85%A8%E6%9B%B8%206%20%E5%8D%B7%E4%B9%8B%E5%8D%81%E4%B8%89%E3%80%81%E5%8D%B7%E4%B9%8B%E5%8D%81%E5%9B%9B.pdf

Đánh giá

Bốc Phệ Chính Tông Toàn Thư là một trong những bộ sách quy phạm của thuật bốc phệ đời Thanh, hệ thống lại phép đoán quẻ theo lục hào, tức lối bói dựa trên lục thân, lục thần, nạp giáp và các quy tắc sinh khắc động tĩnh. Sách do Vương Duy Đức người đời Thanh tập hợp và biên soạn, gắn với truyền thống được giới thuật số xem là dòng "chính tông", phân biệt với các lối đoán chịu ảnh hưởng của Mai Dịch hay của Dã Hạc phái sau này. Vương Duy Đức hiệu Viên Thông, quê Tô Châu; tiểu sử của ông còn ít tài liệu, và việc quy thuộc bộ sách cho ông tuy được các bản in đời Thanh ghi nhất quán nhưng vẫn chủ yếu dựa vào lời tựa, không có chứng cứ ngoài sách.

Về truyền bản, dữ kiện hiện có cho biết đây là bản khắc của Kim Xương Lục Ấm Đường, in lại năm Càn Long thứ 52 (1787), đề "trùng san bản", tức bản đã qua ít nhất một lần tái khắc so với lần in trước đó; năm 1787 là niên đại của bản này chứ không hẳn là năm thành thư. Sách gồm mười bốn quyển, phần đang lưu là quyển mười ba và mười bốn, nằm trong nhóm bản được phổ biến rộng qua các lần in lại đời Thanh và Dân Quốc. Giữa các bản in thường có dị văn ở phần tiểu chú và lệ, nhất là các quy tắc đoán và ví dụ minh họa, nên khi đối chiếu cần lưu ý bản Ấm Đường không nhất thiết trùng khớp với các bản hậu khắc.

Đặt trong dòng thuật số, bộ sách này giữ vị trí cận đại hóa cho phép bốc phệ: nó sắp xếp lại tài liệu của các phái trước thành một hệ thống tương đối mạch lạc, và từ đời Thanh trở đi trở thành văn bản tham chiếu quen thuộc cho người học lục hào. Người nghiên cứu Kinh Dịch và thuật số nói chung thường đọc nó để nắm cách người Thanh chuẩn hóa một kỹ thuật bói vốn lưu truyền khẩu truyền, đồng thời để thấy ranh giới giữa phần kinh truyện cổ điển và lớp ứng dụng đoán quẻ về sau.