Công cụ

Bí mật của Kim Hoa: nguyên văn và bản dịch Anh ngữ Thái Ất Kim Hoa Tông Chỉ · Huệ Mệnh Kinh (金華的秘密)

✍ Carl Gustav Jung,Richard Wilhelm,鄧小松 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

本書是分析心理學宗師榮格評論中國文化的著作。在榮格的理解中,金花的秘密也就是人類心靈的秘密,是人的真正内在生命的秘密。榮格在其評論的結語中說:“我的評論,目的是要建立一種在東方和西方之間進行心理學理解的橋梁。”從心理學的角度來分析中國文化、比較中西差異,除了榮格這樣的如此熱愛中國文化同時又是大師級别者,再難見如此功力深厚而又簡潔精辟的論著了,所以這本書至今無法被取代。如榮格所說,中國用樸素的語言揭示出深刻的真理,帶來了金花的優雅芬芳。

Tác giả: Carl Gustav Jung,Richard Wilhelm,鄧小松 Chủ đề: 太乙金华宗旨 · 金花的秘密 · 慧命经

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/20210816_20210816_1921/%E9%87%91%E8%8A%B1%E7%9A%84%E7%A7%98%E5%AF%86%EF%BC%9A%E3%80%8A%E5%A4%AA%E4%B9%99%E9%87%91%E5%8D%8E%E5%AE%97%E6%97%A8%E3%80%8B%E3%80%8A%E6%85%A7%E5%91%BD%E7%BB%8F%E3%80%8B%E5%8E%9F%E6%96%87%E5%8F%8A%E5%85%B6%E8%8B%B1%E8%AF%91.pdf

Đánh giá

Đây là ấn bản tập hợp hai văn bản đạo gia Trung Quốc, Thái Ất Kim Hoa Tông Chỉ và Huệ Mệnh Kinh, kèm bản dịch tiếng Anh của Richard Wilhelm và bài bình luận của Carl Gustav Jung. Tên gọi quen thuộc ở phương Tây, The Secret of the Golden Flower, gắn với bản dịch của Wilhelm; Jung viết phần bình luận tâm lý học, và chính sự cộng tác này đưa tác phẩm vào dòng thảo luận về giao thoa Đông–Tây. Tên Đặng Tiểu Tùng (鄧小松) trên bản lưu nhiều khả năng thuộc về người biên tập hoặc dịch giả của bản Trung–Anh đối chiếu, song dữ kiện hiện có không đủ để xác định vai trò cụ thể.

Về văn bản gốc, Thái Ất Kim Hoa Tông Chỉ lưu hành trong truyền thống đạo gia, thường được gắn với phái Toàn Chân đời Thanh; việc quy tác giả cho Lã Động Tân là cách gán truyền thống, không phải quy thuộc lịch sử theo nghĩa hiện đại. Huệ Mệnh Kinh cũng thuộc dòng nội đan, có liên hệ với Ngũ Liễu Phái. Cả hai đều bàn về tu luyện nội tâm, song giới nghiên cứu vẫn chưa thống nhất về niên đại thành văn và quan hệ giữa các bản.

Đường đi của văn bản qua phương Tây khá rõ: Wilhelm dịch sang tiếng Đức, Jung viết bình luận, rồi chuyển sang tiếng Anh. Khác biệt giữa các lần in và các bản dịch là chuyện có thật, nhất là ở phần thuật ngữ đạo gia và cách xử lý điển cố. Với người học, ấn bản này đáng lưu ý vì cho thấy cách một văn bản nội đan Trung Quốc được đọc lại qua lăng kính tâm lý học phân tích, đồng thời là mốc trong lịch sử tiếp nhận tư tưởng Đông Á ở châu Âu thế kỷ XX.