Công cụ

Chu Dịch Dịch Chú (bản tu đính mới 2018)

✍ 黃壽祺, 张善文 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

Cuốn sách này là bản dịch chú giải và bình luận mới về Kinh Dịch (周易) do hai tác giả Hoàng Thọ Kỳ và Trương Thiện Văn thực hiện. Nội dung chính tập trung vào việc phiên dịch và giải thích chi tiết các quẻ, hào trong kinh văn, giúp người đọc tiếp cận tác phẩm kinh điển của triết học phương Đông một cách có hệ thống.

Nhan đề gốc: 黃壽祺, 张善文 - 周易譯注(新修訂本)(2018) Tác giả: 黃壽祺, 张善文 Năm: 2018 Chủ đề: yijing

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/2018_20231130/%E9%BB%83%E5%A3%BD%E7%A5%BA%2C%20%E5%BC%A0%E5%96%84%E6%96%87%20-%20%E5%91%A8%E6%98%93%E8%AD%AF%E6%B3%A8%EF%BC%88%E6%96%B0%E4%BF%AE%E8%A8%82%E6%9C%AC%EF%BC%89%282018%29.pdf

Đánh giá

Chu Dịch Dịch Chú của Hoàng Thọ Kỳ và Trương Thiện Văn là một trong những bộ thông hành bản (通行本) hiện đại được dùng phổ biến trong giới nghiên cứu và giảng dạy Kinh Dịch ở Trung Quốc, thuộc dòng trước tác "dịch chú" — tức vừa phiên dịch văn bản cổ ra Hán ngữ hiện đại, vừa chú giải nghĩa lý và tượng số. Hoàng Thọ Kỳ (1912–1990) là học giả lâu năm ở Phúc Kiến Sư phạm Đại học, chuyên về Dịch học và văn hiến học; Trương Thiện Văn là học trò của ông, tiếp tục chủ trì việc tu đính và hoàn thiện bộ sách sau khi thầy qua đời. Cách phân công ấy khiến bản hiện hành mang dấu ấn của cả hai thế hệ, và cũng là lý do bản 2018 được gọi là "tân tu đính bản" chứ không phải một trước tác hoàn toàn mới.

Về truyền bản, bộ này ra đời từ một công trình đã có từ trước, rồi qua các lần chỉnh lý, bổ sung chú thích và cập nhật thư mục tham khảo mà thành bản lưu hành hôm nay. Người đọc nên phân biệt bản gốc và bản tu đính: phần dịch và chú của Hoàng Thọ Kỳ giữ vai trò nền tảng, còn các lần tu đính của Trương Thiện Văn chủ yếu hiệu chỉnh văn bản, thống nhất thuật ngữ và mở rộng dẫn chứng từ các nhà Dịch học cổ điển như Vương Bật, Trình Di, Chu Hi. Việc quy thuộc tác quyền cho hai tác giả trên trang bìa là cách trình bày của nhà xuất bản; giới nghiên cứu nhìn chung chấp nhận cách ghi này, song không có nghĩa hai người cùng trực tiếp biên soạn toàn bộ ở mọi giai đoạn.

Vị trí của bộ sách trong truyền thống là ở khoảng giữa: nó không thuộc loại khảo chứng thuần túy như các bộ hiệu khám Thanh Nho, cũng không nghiêng hẳn về nghĩa lý triết học; người học Kinh Dịch thường dùng nó như một bản dẫn nhập có chú giải mạch lạc trước khi bước vào các chuyên thư khó hơn.