Công cụ

Chu Dịch Chú Sớ, quyển 4–5 (周易注疏)

✍ (魏)王弼 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

本书13卷,拆分成7册。 影印古籍 乾隆御览本四庫全書薈要·經部

Tác giả: (魏)王弼 Số trang (bản quét): 193 Chủ đề: 四庫全書薈要 · 經部 · 魏 · 唐

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/06081275.cn/06081275.cn.pdf

Đánh giá

Đây là phần Chu Dịch chú sớ, tức bộ chú giải Kinh Dịch hợp nhất giữa chú của Vương Bật và sớ của Khổng Dĩnh Đạt, thuộc dòng chú sớ quan phương đời Đường. Tên sách ghi Vương Bật (đời Ngụy) là chỉ phần chú; phần sớ do Khổng Dĩnh Đạt (đời Đường) soạn, và chính thể hợp biên này mới là bản lưu hành phổ biến của tác phẩm. Trong sách, hai phần thường được phân biệt rõ, người đọc nay hay gộp gọi chung là Chú sớ.

Tương truyền Vương Bật chú Dịch, Khổng Dĩnh Đạt phụng sắc làm sớ thống nhất các thuyết Nam Bắc triều. Việc quy thuộc phần chú cho Vương Bật và phần sớ cho Khổng Dĩnh Đạt là cách hiểu được giới nghiên cứu thừa nhận rộng rãi, song cũng có ý kiến bàn thêm về vai trò tập thể của nhóm biên soạn đời Đường. Trong bộ Chu Dịch chú sớ, phần Kinh truyện và phần chú chiếm vị trí chủ đạo, còn phần sớ giải nghĩa và dẫn chứng rộng.

Bản đang lưu là ảnh chụp từ bản in trong Khâm định Tứ khố toàn thư hội yếu, bộ sách quy tụ các trước tác được chọn lọc dưới thời Thanh, phần Kinh bộ. Sách gồm 13 quyển, được tách thành 7 tập; tập đang có là quyển bốn và quyển năm, tổng 193 trang. Đây là loại ảnh ấn cổ tịch, không phải bản có điểm校 hay chú thích hiện đại kèm theo. Vì là bản hội yếu, hệ văn tự và phân quyển có thể khác đôi chỗ so với bản Tứ khố toàn thư thông hành hay các bản khắc đời sau.

Người học Kinh Dịch và lịch sử kinh học đều phải đi qua Vương Bật, vì chú của ông là một trong những hệ giải thích còn ảnh hưởng đến nay, còn sớ của Khổng Dĩnh Đạt là cầu nối giữa các thuyết Hán – Ngụy và cách đọc đời Đường. Bản in trong hội yếu vừa có giá trị văn bản, vừa phản ánh tiêu chuẩn tuyển chọn của triều Thanh đối với kinh điển. Tuy nhiên, các bản khác nhau có thể có dị văn, nên khi trích dẫn vẫn cần đối chiếu nhiều hệ bản.