Chu Dịch Bản Nghĩa Thông Thích (quyển 3~4)
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
Cuốn sách cổ 'Chu Dịch Bản Nghĩa Thông Thích' (quyển 3~4) là bản in lại từ bộ Tứ Khố Toàn Thư Sái Yếu, thuộc phần Kinh Bộ, loại Dịch Học. Sách gồm 14 quyển, thiếu quyển 13 và 14, được chia thành 8 tập. Nội dung chính giải thích và thông suốt nghĩa lý của Kinh Dịch theo quan điểm của người đời Nguyên, tập trung vào việc làm rõ những nguyên lý biến dịch của vũ trụ và đạo lý nhân sinh. Đây là tài liệu quý cho những ai nghiên cứu triết học Dịch học và tư tưởng cổ đại phương Đông.
Nhan đề gốc: 周易本義通釋·卷三~卷四 Tác giả: (元)胡炳文 Số trang (bản quét): 121 Chủ đề: 四庫全書薈要 · 经部 · 易類 · 元
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/06075282.cn/06075282.cn.pdf
Đánh giá
Chu Dịch Bản Nghĩa Thông Thích (周易本義通釋) là bộ chú giải Kinh Dịch theo lối "thông thích", tức không chỉ giải nghĩa văn bản mà còn làm sáng tỏ mạch nghĩa xuyên suốt, đặt trên nền Chu Dịch Bản Nghĩa của Chu Hi. Tác giả ghi trên bản là Hồ Bỉnh Văn (胡炳文, 1250–1333), người đời Nguyên, quê Vụ Nguyên, học trò phái Chu Hi. Việc quy thuộc này được giới nghiên cứu Dịch học truyền thống chấp nhận rộng rãi, tuy một số thư mục cổ có ghi chép đôi chút khác biệt về quá trình san định; cách hiểu phổ biến vẫn coi Hồ Bỉnh Văn là tác giả chính, và sách thuộc dòng Dịch học Nho gia đời Nguyên nối tiếp truyền thống Trình–Chu.
Sách gồm 14 quyển. Bản đang lưu là ấn bản ảnh chụp từ bộ 摛藻堂四庫全書薈要, xếp vào Kinh bộ, loại Dịch loại; bản này thiếu quyển 13 và 14, được chia thành 8 tập, ở đây lưu giữ quyển 3 và 4, tổng 121 trang. Cần lưu ý sự khác biệt giữa 四庫全書薈要 và 四庫全書 toàn bộ: Quy Yếu là bộ tinh tuyển do triều đình biên tập song song, chọn lọc và sao chép theo tiêu chuẩn riêng, nên văn bản trong Quy Yếu đôi khi có dị văn so với bản Toàn Thư. Đây là điểm người đối chiếu cần để ý.
Hồ Bỉnh Văn còn để lại các trước tác khác về Nho học, và Thông Thích giữ vị trí trong nhóm các bộ giải nghĩa Chu Dịch Bản Nghĩa đời Nguyên, bên cạnh các tác phẩm cùng thời. Với người học Dịch, văn bản này đáng chú ý vì cho thấy cách một học giả đời Nguyên tiếp nhận và triển khai Chu Hi, đồng thời phản ánh mối liên hệ giữa Dịch học và lý học đương thời. Tình trạng thiếu quyển 13–14 khiến bản lưu không trọn vẹn, người sử dụng nên đối chiếu các bản khác khi cần toàn văn.