Công cụ

Chu Dịch Kinh Truyện Chú Sớ, quyển 6–7 (周易經傳注疏)

✍ (魏)王弼 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

本书13卷,拆分成8册。 影印古籍 摛澡堂四庫全書薈要·经部·易類

Tác giả: (魏)王弼 Số trang (bản quét): 151 Chủ đề: 四庫全書薈要 · 经部 · 易類 · 魏

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/06075133.cn/06075133.cn.pdf

Đánh giá

Đây là phần Kinh bộ trong bộ 摛藻堂四庫全書薈要, mục Dịch loại, tức một trong hai tuyển tập lớn mà triều Thanh biên soạn song song với Tứ khố toàn thư. Bản hiện lưu là ảnh chụp nguyên trang của bộ sách này, được cắt thành tám tập, trong đó tập đang xét gồm hai quyển sáu và bảy của bộ 周易經傳注疏. Tên sách ghi trên bản là Vương Bật đời Ngụy, nhưng cần phân biệt: Vương Bật (226-249) soạn phần chú Kinh Dịch và truyện, còn phần "chú疏" trong nhan đề chỉ lớp sớ giải về sau, mà thường là của Khổng Dĩnh Đạt đời Đường trong bộ Chu Dịch chính nghĩa. Vì vậy nhan đề đầy đủ phản ánh một văn bản hợp thành nhiều lớp, không phải trước tác của riêng Vương Bật.

Việc quy phần Kinh và Truyện cho Vương Bật là cách hiểu phổ biến và ổn định trong giới nghiên cứu, tuy học giới vẫn bàn về mức độ can thiệp của ông vào việc phân quyển, sắp xếp các hào và cách ông dùng tư tưởng Lão Trang để giải Dịch. Bản thân văn bản chú của Vương Bật truyền qua nhiều đời, chép tay rồi khắc in, nên dị văn giữa các hệ bản là chuyện bình thường; muốn đối chiếu nghiêm túc thường phải lần về các bản Tống, Nguyên và các bản khắc trong Tứ khố.

Riêng bản đang lưu không phải bản khắc thời Ngụy Đường mà là ảnh chụp của 摛藻堂四庫全書薈要, một tuyển tập do triều đình nhà Thanh tổ chức sao chép, chọn lọc tinh hoa từ các sách quý, dùng cho nội phủ. Đặc điểm của 薈要 là chép tay trên giấy tốt, chữ khải nghiêm chỉnh, và số lượng bản sao rất ít so với Tứ khố toàn thư, khiến nó có giá trị riêng về mặt truyền bản. Người học Kinh Dịch cần biết tới bộ này vì nó cho thấy diện mạo văn bản Vương Bật như triều Thanh đã chấp nhận lưu hành, đồng thời là mắt lưới nối giữa nguyên bản chú sớ đời Hán Đường và truyền thống nghiên cứu Dịch về sau.