Chu Dịch Tập Giải - Quyển 17 (Chu Dịch Tập Giải·Quyển Thập Thất)
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
Cuốn sách này là tập thứ 17 của bộ Chu Dịch Tập Giải, thuộc loại sách kinh điển về Dịch học trong bộ Tứ Khố Toàn Thư. Tác phẩm được in lại từ bản khắc cổ, nội dung tập trung vào việc chú giải và tập hợp các thuyết giải về Kinh Dịch từ thời nhà Đường. Sách gồm 17 quyển, được chia thành 8 tập nhỏ, hiện được lưu trữ dưới dạng bản scan từ kho lưu trữ mở. Đây là tài liệu quan trọng cho nghiên cứu Dịch học cổ điển phương Đông.
Nhan đề gốc: 周易集解·卷十七 Tác giả: (唐)李鼎祚 Số trang (bản quét): 105 Chủ đề: 四庫全書 · 經部 · 易類 · 唐
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/06068794.cn/06068794.cn.pdf
Đánh giá
Chu Dịch Tập Giải là bộ Dịch học quan trọng đời Đường, do Lý Đỉnh Tộ biên tập. Lý Đỉnh Tộ sống vào khoảng nửa đầu thế kỷ VIII, từng giữ chức ở Bí thư tỉnh, nhưng tiểu sử chi tiết còn nhiều chỗ trống; việc ông đứng tên chủ biên bộ này được truyền thống thư mục ghi nhận nhất quán, ít gây tranh cãi hơn so với nhiều tác phẩm cùng thời. Đây là loại trước tác tập giải: thay vì tự chú, người biên tập gom thuyết giải của các nhà Dịch học tiền bối, chủ yếu từ Hán đến Đường, xếp theo kinh văn. Giá trị của nó nằm ở chỗ bảo tồn được nhiều đoạn trước tác đã thất truyền, khiến hậu thế phải dựa vào đây để phục dựng tư tưởng của các nhà như Ngu Phiên, Tuân Sảng, Thôi Cảnh.
Quyển mười bảy này là phần cuối của bộ, thuộc Kinh bộ, Dịch loại trong Tứ Khố Toàn Thư. Bản đang lưu là ảnh chụp bản khắc trong Tứ Khố, không phải bản Đường sao hay Tống khắc; cần phân biệt: bản Tứ Khố được sao chép từ các bản sách hiếm thời Tống, Nguyên, Minh, nên văn bản có thể đã qua một lần hiệu đính và vẫn còn dị văn so với các bản độc lập khác như bản trong Nhã Vũ Đường Tàng Thư hay các bản in lại đời Thanh. Một số học giả hiện đại còn đối chiếu bản Tứ Khố với các mảnh dẫn văn trong loại thư để chỉnh lý, cho thấy truyền bản chưa hoàn toàn thống nhất.
Về phân chia, bản Tứ Khố của Chu Dịch Tập Giải vốn mười bảy quyển, đây là quyển thứ mười bảy, được tách thành tám tập khi đưa lên Archive.org; con số 105 trang phản ánh phần ảnh quét của một tập trong cách chia đó, không phải độ dài toàn bộ quyển theo tiêu chuẩn thư chí cổ. Người nghiên cứu Dịch học cổ điển thường đặt bộ này cạnh các bộ tập giải khác như Chu Dịch Chính Nghĩa của Khổng Dĩnh Đạt, để đối chiếu hai hướng tiếp cận: một bên theo nghĩa lý quan phương, một bên thiên về tượng số và cổ thuyết.