Công cụ

Chu Dịch Tập Giải, quyển 5–6 (周易集解)

✍ (唐)李鼎祚 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

本书17卷,拆分成8册。 影印古籍 欽定四庫全書·經部一·易類

Tác giả: (唐)李鼎祚 Số trang (bản quét): 148 Chủ đề: 四庫全書 · 經部 · 易類 · 唐

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/06068789.cn/06068789.cn.pdf

Đánh giá

Đây là hai quyển (quyển ngũ và quyển lục) của Chu Dịch Tập Giải (周易集解), bộ sách mười bảy quyển do Lý Đỉnh Tộ (李鼎祚) người đời Đường biên tập, thuộc Kinh bộ, Dịch loại trong Khâm Định Tứ Khố Toàn Thư. Bản đang lưu là ảnh chụp nguyên bản khắc in theo hệ Tứ Khố, mười bảy quyển được chia thành tám sách, ở đây là hai quyển riêng thành một tập 148 trang. Sách tập hợp chú giải Dịch của ba mươi mấy nhà từ Hán đến Đường, trong đó nhiều nhà như Mạnh Hỷ, Kinh Phòng, Tuân Sảng, Ngu Phiên, Thôi Cảnh chỉ còn tồn tại nhờ bộ này; đây là lý do chính khiến nó được coi là nguồn tư liệu căn bản cho Dịch học tượng số thời Hán.

Về tác giả và niên đại, học giới nói chung đặt Lý Đỉnh Tộ vào khoảng giữa và nửa sau thế kỷ VIII, từng giữ chức ở Bí thư tỉnh và một số nhiệm vụ địa phương; bộ sách soạn vào khoảng niên hiệu Bảo Ứng hoặc Đại Lịch đời Đường Đại Tông. Các chi tiết tiểu truyện ấy chủ yếu dựa vào đề tựa và các ghi chép thư mục đời sau, không có truyện chính sử rõ ràng, nên niên đại cụ thể còn chỗ phải dè dặt. Tình trạng văn bản cũng vậy: bản Tứ Khố phần lớn được sao lại từ các bản Minh, Thanh, giữa chúng có dị văn và khác biệt về phân quyển, song các bản này không làm thay đổi diện mạo tổng thể của tác phẩm.

Vị trí của Chu Dịch Tập Giải trong truyền thống Dịch học nằm ở chỗ nó bảo tồn một mảng chú giải mà các bộ như Chú Sớ của Vương Bật và Khổng Dĩnh Đạt không bao quát hết. Người học muốn tra cứu tượng số Hán Dịch trước thời Vương Bật, hoặc đối chiếu dị văn giữa các nhà, đều phải qua bộ này. Tuy vậy khi dùng cần phân biệt giữa nguyên văn của các nhà Hán và phần lời dẫn của Lý Đỉnh Tộ, vì việc quy thuộc và tình trạng truyền bản của từng đoạn còn là đề tài tranh luận trong giới khảo cứu.