Dịch Kinh Mông Dẫn, quyển 8 thượng (易經蒙引)
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
本书12卷,拆分成23冊。 影印古籍 欽定四庫全書·經部一·易類
Tác giả: (明)蔡清 Số trang (bản quét): 108 Chủ đề: 四庫全書 · 經部 · 易類 · 明
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/06066232.cn/06066232.cn.pdf
Đánh giá
Dữ kiện cho biết ấn bản đang lưu là quyển tám phần thượng của Dịch kinh mông dẫn, đề tác giả Sái Thanh đời Minh, và là bản ảnh ấn trong Khâm định tứ khố toàn thư, bộ Kinh, loại Dịch. Sái Thanh (1453–1508), tự Giới Phu, người Tấn Giang, đỗ tiến sĩ thời Thành Hoá, từng giữ chức tế tửu Quốc tử giám, là học giả Dịch học cuối thế kỷ XV đầu XVI; việc quy tác phẩm này cho ông được giới nghiên cứu nói chung chấp nhận, dù chi tiết thành thư và quá trình tu chỉnh còn chỗ phải bàn. Sách thuộc dòng chú giải mang tính khảo đính, giảng giải nghĩa lý và tượng số theo lối khoa cử đương thời, thường được xếp cạnh những bộ Dịch học nhà Minh cùng khuynh hướng.
Số trang ghi 108 ứng với một phần của bộ lớn: mô tả cho hay toàn bộ mười hai quyển được chia thành hai mươi ba sách, và bản đang lưu chỉ là một trong số đó. Vì là ảnh ấn Tứ khố, văn bản phản ánh bản mà quan tu thư Tứ khố đã tuyển chọn và sao chép, không phải nguyên khắc đời Minh; người đọc cần lưu ý khả năng sai sót do truyền sao và dị văn giữa các hệ bản. Cách đánh số quyển kèm “thượng/hạ” là lệ thường của bộ này khi phân chia nội dung dài, nên tên gọi quyển tám phần thượng không hẳn trùng với cách chia của bản khắc đầu tiên.
Vị trí của Dịch kinh mông dẫn trong truyền thống Dịch học nằm ở chỗ nó tiếp nhận và phê bình các bộ chú giải trước, đồng thời đáp ứng nhu cầu học tập, khảo thí của sĩ tử đương thời; đến đời Thanh, sách vẫn được xem là một trong những tài liệu dẫn nhập đáng kể. Với người nghiên cứu hôm nay, nó cho thấy cách đọc Kinh Dịch phổ biến trong giới học thuật nhà Minh, cũng như tiêu chí tuyển chọn của Tứ khố đối với loại trước tác này.