Dịch Kinh Mông Dẫn (Quyển 5 Thượng)
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
Cuốn sách 'Dịch Kinh Mông Dẫn' (易經蒙引) là một tác phẩm thuộc loại Kinh Dịch trong bộ Tứ Khố Toàn Thư, được biên soạn dưới thời nhà Minh. Tác phẩm này gồm 12 quyển, được chia thành 23 tập, chuyên khảo cứu và dẫn giải về Kinh Dịch theo tinh thần học thuật của bộ Tứ Khố.
Nhan đề gốc: 易經蒙引·卷五上 Tác giả: (明)蔡清 Số trang (bản quét): 118 Chủ đề: 四庫全書 · 經部 · 易類 · 明
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/06066227.cn/06066227.cn.pdf
Đánh giá
Dịch Kinh Mông Dẫn (易經蒙引) là sách dẫn giải Kinh Dịch đời Minh, do Thái Thanh (蔡清, 1453–1508) biên soạn. Thái Thanh tự Giới Phu, hiệu Hư Trai, người Tấn Giang (Phúc Kiến), đỗ tiến sĩ niên hiệu Thành Hoá, từng giữ chức Tế tửu Quốc Tử Giám. Sách mang tính khảo cứu và phát huy nghĩa lý Dịch học theo lối nhà Nho đời Minh, chịu ảnh hưởng của Trình Di và Chu Hi, nhưng không thuần tuý sao chép mà có chỗ biện luận riêng. Toàn bộ gồm 12 quyển, trong bản lưu này chia thành 23 tập; tập đang xét là quyển năm phần thượng.
Tác phẩm được đưa vào Tứ Khố Toàn Thư ở phần Kinh bộ, mục Dịch loại. Việc nhập Tứ Khố hàm ý sách đã được học giả triều Thanh thẩm định và xếp vào hàng trước tác Dịch học đáng lưu, song điều đó không đồng nghĩa với mọi chi tiết trong sách đều được tán đồng; các quan biên soạn Tứ Khố vẫn có lời phê riêng đối với không ít tác phẩm cùng loại. Về quy thuộc, tựa đề và đề tác giả thống nhất ghi Thái Thanh, hiện chưa thấy tranh chấp đáng kể trong giới nghiên cứu về điểm này.
Đây là bản chữ Hán, không có dịch hay hiệu đính kèm theo. Người đọc cần lưu ý rằng các bản in Tứ Khố có thể có dị văn so với những bản Dịch Kinh Mông Dẫn lưu hành độc lập đời Minh – Thanh, đặc biệt ở phần âm chú và dẫn văn, cho nên khi đối chiếu cần kiểm tra thêm các bản khác nếu điều kiện cho phép.
Trong dòng Dịch học triều Minh, Dịch Kinh Mông Dẫn thuộc nhóm trước tác "mông dẫn" – tức sách nhập môn, dẫn giải cho người mới học, bên cạnh các bộ có quy mô lớn hơn như Chu Dịch Đại Toàn. Nắm được vị trí ấy giúp người nghiên cứu phân biệt giữa sách tiện cho việc học và sách chuyên sâu, cũng như thấy được cách người Minh tiếp nhận và phát triển truyền thống Dịch học Nho gia.