Dịch Kinh Mông Dẫn, quyển 3 thượng–hạ (易經蒙引)
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
本书12卷,拆分成23冊。 影印古籍 欽定四庫全書·經部一·易類
Tác giả: (明)蔡清 Số trang (bản quét): 269 Chủ đề: 四庫全書 · 經部 · 易類 · 明
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/06066224.cn/06066224.cn.pdf
Đánh giá
易經蒙引 là sách chú giải Kinh Dịch của蔡清 (Thái Thanh, 1453–1509), người Phúc Kiến, đỗ tiến sĩ đời Thành Hoá, thuộc dòng Nho học đời Minh theo lối "dĩ Dịch giải Dịch", chú trọng nghĩa lý hơn tượng số. Sách gồm 12 quyển, được chia thành 23 sách trong bản đang lưu; phần hiện có là quyển ba thượng và ba hạ, tức hai tập giữa của toàn bộ. Đây là một trong những bộ Dịch giải tiêu biểu của học thuật Minh đại, thường được xếp cùng dòng với các tác phẩm khảo giải kinh điển thời bấy giờ.
Việc quy tác phẩm cho蔡清 nhìn chung không gây tranh cãi trong giới nghiên cứu, vì sách đã được nhắc đến trong các thư mục đương thời và được thu vào 欽定四庫全書. Tuy nhiên, bản thân quá trình hình thành tác phẩm mang tính biên tập nhiều hơn là trước tác một mạch; một số bản đời sau có ghi chú về việc con cháu hoặc học trò tham gia chỉnh lý, nên cần phân biệt giữa phần chính của蔡清 và phần gia công hậu thế — điều này học giới vẫn còn bàn nhưng không ảnh hưởng lớn đến cách quy thuộc chung.
Bản đang lưu là bản ảnh ấn từ 欽定四庫全書, thuộc Bộ Kinh loại Dịch. Như thường lệ với các bản 四庫, đây là bản chép tay nội phủ thời Thanh, không phải bản khắc in đời Minh; độ tin cậy về văn bản tương đối cao nhưng vẫn có thể tồn tại dị văn so với bản khắc đời Minh lưu truyền ở Trung Quốc và Nhật Bản. Người đối chiếu toàn bộ cần chú ý điểm này, nhất là khi dẫn câu chữ để thảo luận về Dịch học đời Minh.
Giá trị của nó nằm ở chỗ cho thấy một hướng tiếp cận Kinh Dịch thuần túy học thuật, không thiên về bốc phệ hay đồ thư, và là tài liệu tham chiếu cho những ai nghiên cứu kinh học triều Minh cũng như lịch sử chú giải Ngũ Kinh nói chung.