Công cụ

Dịch Kinh Mông Dẫn (quyển 1 trung)

✍ (明)蔡清 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

《易經蒙引·卷一中》 là một tác phẩm thuộc bộ Tứ Khố Toàn Thư, nằm trong phần Kinh bộ, loại Dịch học. Sách gồm 12 quyển, được phân thành 23 tập, là bản in ảnh từ kho sách cổ. Nội dung chủ yếu tập trung vào việc chú giải và dẫn giải kinh Dịch, phục vụ cho việc nghiên cứu triết lý âm dương, biến dịch.

Nhan đề gốc: 易經蒙引·卷一中 Tác giả: (明)蔡清 Số trang (bản quét): 124 Chủ đề: 四庫全書 · 經部 · 易類 · 明

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/06066219.cn/06066219.cn.pdf

Đánh giá

Dịch Kinh Mông Dẫn của Thái Thanh là một trong những bộ chú giải Kinh Dịch quan trọng của học giới Minh đại, được thu vào Tứ Khố Toàn Thư ở Kinh bộ, mục Dịch loại. Thái Thanh (1453–1508), tự Giới Phu, hiệu Tấn Trai, người Tấn Giang, Phúc Kiến; đỗ tiến sĩ, làm quan tới Lễ bộ hữu thị lang, từng chủ trì Quốc tử giám, nổi tiếng về lối giảng giải kinh nghĩa dung dị mà mạch lạc. Sách do ông soạn, không phải nghi vấn quy thuộc. Vấn đề đáng bàn là niên đại thành thư và tình trạng các bản khắc: sách được lưu hành khá sớm, nhưng số quyển và cách chia tập khác nhau giữa các lần in, cho tới khi bản được dùng để đưa vào Tứ Khố định lại thành 12 quyển.

Việc phân thành "trung" nằm trong lệ chia quyển của Tứ Khoố, cho thấy tập đang xem là một mảnh của khối văn bản liền mạch, không phải một tác phẩm riêng. Vì đây là ảnh ấn của bản Tứ Khố, dị văn so với các bản Minh khắc đời sau ít nhiều có, nhất là ở những chỗ tránh húy hoặc sửa chữ; người đối chiếu dị bản cần lưu ý.

Trong dòng Dịch học Minh đại, Dịch Kinh Mông Dẫn đứng cạnh những bộ cùng thời như Đại Toàn của Hồ Quảng và Dịch học của Lai Tri Đức, song khuynh hướng của Thái Thanh thiên về khảo xét nghĩa lý, dẫn giải kinh văn theo từng hào, từng quái, phục vụ cả việc học lẫn khoa cử. Sách vẫn được người học Dịch đời sau kể tới như một trong những bộ chú giải nền tảng của nhà Minh, đủ để đặt cạnh các bộ Tống, Nguyên.