Công cụ

Chu Dịch Thông Luận (quyển 3~4)

✍ (清)李光地 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

Cuốn sách này là bản in lại từ bộ Tứ Khố Toàn Thư, thuộc phần Kinh Bộ, loại Dịch Học. Tác phẩm gồm 4 quyển, được chia làm 2 tập, với nội dung tập trung vào việc luận giải Kinh Dịch. Đây là tài liệu nghiên cứu Dịch học quan trọng, phản ánh tư tưởng kinh điển của Trung Hoa thời nhà Thanh.

Nhan đề gốc: 周易通論·卷三~卷四 Tác giả: (清)李光地 Số trang (bản quét): 139 Chủ đề: 四庫全書 · 經部 · 易類 · 清

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/06064447.cn/06064447.cn.pdf

Đánh giá

Chu Dịch Thông Luận là tác phẩm luận giải Kinh Dịch của Lý Quang Địa thời Thanh, khảo chứng theo lối nghĩa lý. Lý Quang Địa (1642–1718) người An Khê, Phúc Kiến, đỗ tiến sĩ, làm quan đến Đại Học Sĩ, là một trong những học giả chủ chốt của Dịch học đời Thanh. Ngoài bộ này ông còn soạn Chu Dịch Chiết Trung, tác phẩm được triều đình dùng làm chuẩn giải thích kinh Dịch. Hai bộ đi liền với nhau: một bộ theo sát văn bản kinh truyện, một bộ luận rộng về thể lệ và ý nghĩa. Bản đang lưu là phần quyển 3 và 4, thuộc nửa sau của bộ 4 quyển.

Việc quy tác phẩm cho Lý Quang Địa không gây tranh cãi, nhưng cần lưu ý bối cảnh hình thành. Sách được biên tập trong khuôn khổ công trình tập thể quanh triều Khang Hi, chịu ảnh hưởng đường lối chính thống lấy Trình Di và Chu Hy làm chuẩn. Chỗ nào giới nghiên cứu bàn lại thì thường bàn về mức độ cá nhân của ông trong các bộ lớn, hơn là về quyền tác giả bộ này.

Truyền bản hiện hành là ảnh chụp bản in trong Khâm Định Tứ Khố Toàn Thư, phần Kinh bộ, Dịch loại. Bộ Tứ Khố được khắc và sao chép nhiều lần, giữa các bản có thể có dị văn nhỏ và khác biệt trong cách phân quyển, nên khi đối chiếu nên ghi rõ mình dùng bản nào. Với người học Dịch, bộ này thường được tra cứu cùng Chu Dịch Chiết Trung và các bộ nghĩa lý khác đời Thanh, để thấy cách giới học giả chính thống đương thời định chuẩn việc đọc kinh.