Chu Dịch tập truyện (quyển 4~8)
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
Cuốn sách 'Chu Dịch Tập Truyện' là tác phẩm kinh điển thuộc loại Kinh Dịch trong bộ Tứ Khố Toàn Thư. Bản in này bao gồm các quyển từ thứ tư đến thứ tám, được chia làm hai tập. Nội dung chủ yếu bàn về triết lý và tượng số của Kinh Dịch, mang tính chất chú giải sâu sắc. Tác phẩm được ấn hành từ thời nhà Nguyên, phản ánh tư tưởng và phương pháp nghiên cứu Dịch học thời kỳ đó.
Nhan đề gốc: 周易集傳·卷四~卷八 Tác giả: (元)龍仁夫 Số trang (bản quét): 215 Chủ đề: 四庫全書 · 經部 · 易類 · 元
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/06064423.cn/06064423.cn.pdf
Đánh giá
Chu Dịch tập truyện, bản ghi là của Long Nhân Phu đời Nguyên, thuộc Kinh bộ Dịch loại trong Tứ Khố toàn thư. Đây là một bộ chú giải Kinh Dịch theo lối tập hợp và biện luận các thuyết cũ, không phải sách nhập môn hay giảng nghĩa phổ thông; giới nghiên cứu Dịch học xếp nó vào dòng tác phẩm thời Nguyên kế tục truyền thống tượng số và nghĩa lý đời Tống. Long Nhân Phu là người đất Lư Lăng (nay thuộc Giang Tây), đỗ tiến sĩ, từng làm quan dưới triều Nguyên; việc quy tác phẩm này cho ông căn cứ vào đề xác trong Tứ Khố toàn thư mục lục, và cũng như phần lớn trước tác kinh học đời Nguyên, niên đại thành thư lẫn việc có bị người sau thêm bớt hay không vẫn còn chỗ phải đối chiếu thêm giữa các bản mục lục và bản in.
Bản đang lưu là ảnh in lại phần văn bản quyển bốn đến quyển tám, nằm trong khối Dịch loại của ấn bản Tứ Khố toàn thư (bản vua Khang Hi, Ung Chính, Càn Long cho sao chép), theo thể thức tám quyển chia làm hai tập. Cần phân biệt hai lớp bản: bản Tứ Khố là bản chép tay dùng để đưa vào bộ sách lớn, thường có tu chỉnh chữ cấm và hiệu đính câu chữ so với bản khắc đầu tiên; còn bản khắc đời Nguyên hay các bản chép đời Minh, Tống thì phần nhiều không còn nguyên vẹn hoặc chỉ lưu từng phần. Vì vậy muốn trích dẫn chính xác, người đọc nên đối chiếu với các bản mục lục như Trực Trai thư lục giải đề, Tứ Khố toàn thư tổng mục để nắm tình trạng quyển mục và dị văn.
Trong cục diện Dịch học đời Nguyên, sách này đứng cạnh những trước tác cùng thời như của Hồ Bính, Ngô Trừng, Đổng Chân Khanh, tức là nhóm kế thừa Trình Di và Chu Hi mà vẫn dùng tượng số để luận giải. Người học đi vào bộ này thường để khảo một cách đọc Dịch cụ thể trong bối cảnh khoa cử và kinh diễn thời Nguyên, chứ không phải để tìm một hệ thống triết học mới. Việc nó được đưa vào Tứ Khố cũng nói lên vị trí của nó trong dòng chính thống kinh học mà triều Thanh muốn bảo tồn.