Chu Dịch Tổng Nghĩa (quyển 10~12)
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
Cuốn sách thuộc bộ 'Tứ Khố Toàn Thư', phần Kinh Bộ, loại Dịch Học, là tác phẩm của thời Tống. Sách gồm 20 quyển, được in thành 7 tập, hiện được sao chụp từ bản in khắc thời xưa. Nội dung chính bàn về Dịch lý, giải thích và tổng hợp ý nghĩa của Kinh Dịch. Người đọc có thể tìm hiểu sâu hơn về triết lý Âm Dương và biến dịch qua tác phẩm này.
Nhan đề gốc: 周易總義·卷十~卷十二 Tác giả: (宋)易祓 Số trang (bản quét): 165 Chủ đề: 四庫全書 · 經部 · 易類 · 宋
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/06064306.cn/06064306.cn.pdf
Đánh giá
Chu Dịch Tổng Nghĩa là bộ sách 20 quyển của Dịch Học đời Tống, nay chỉ còn ba quyển 10 đến 12 trong bản đang lưu, tức phần giữa của toàn bộ. Tác giả đề trên bản là Dịch Bạt, người đời Tống. Việc quy thuộc này tương đối ổn định trong thư mục truyền thống, không nằm trong số những trường hợp còn tranh cãi gay gắt như nhiều tác phẩm Dịch học khác, song niên đại chính xác và tiểu sử soạn giả vẫn thường được nhắc kèm dè dặt trong giới nghiên cứu. Sách bàn Dịch lý, chú giải và tổng hợp ý nghĩa Kinh Dịch, đứng trong dòng Dịch học thời Tống chịu ảnh hưởng của lối giải thích thiên về nghĩa lý hơn là tượng số.
Bản đang lưu là ảnh chụp từ bản khắc cổ, thuộc Khâm Định Tứ Khố Toàn Thư, phần Kinh bộ, loại Dịch, do đó nằm trong hệ thống phân loại chính thức của triều Thanh. Số trang 165 tương ứng với phạm vi ba quyển rời, không phải toàn bộ 20 quyển, nên người sử dụng cần lưu ý đây là một phần trích của bộ lớn chứ không phải văn bản trọn vẹn. Việc Tứ Khố Toàn Thư tập hợp và sao chụp các bản khắc đời trước tạo ra một truyền bản có dị văn nhất định so với các bản in đơn hành khác của cùng tác phẩm, và đây là điểm thường được đối chiếu khi khảo dị.
Vị trí của sách trong truyền thống Dịch học nằm ở chỗ nó thuộc khối trước tác thời Tống được triều Thanh chính thức thâu nhận vào Tứ Khố, tức một mốc phân loại mà giới nghiên cứu về Dịch học và về lịch sử thư tịch thường dùng để định vị tác phẩm. Với người học cổ học phương Đông, biết tới đầu sách này trước hết là để nắm một nhánh giải Dịch theo nghĩa lý đời Tống đã được hệ thống hóa, và để có thêm một điểm đối chiếu khi nghiên cứu các bộ Dịch học cùng thời hoặc cùng dòng.