Chu Dịch Dị Giản Thuyết, quyển 2 (周易易簡說)
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
本书3卷,拆分成3冊。 影印古籍 欽定四庫全書·經部一·易類
Tác giả: (明)高攀龍 Số trang (bản quét): 162 Chủ đề: 四庫全書 · 經部 · 易類 · 明
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/06062935.cn/06062935.cn.pdf
Đánh giá
Quyển hai trong ba quyển của 周易易簡說, một tác phẩm chú giải Kinh Dịch đời Minh, nay được lưu hành chủ yếu qua bản ảnh ấn thuộc bộ 欽定四庫全書, xếp vào Kinh bộ phần Dịch loại. Bản đang lưu là tập thứ hai của một bộ được tách thành ba sách, giữ nguyên dạng ảnh chụp bản khắc, không kèm phiên điểm hay hiệu đính hiện đại; người đọc cần lưu ý điều đó khi trích dẫn, vì dị văn giữa các bản khác nhau trong hệ Tứ khố không phải là chuyện hiếm.
Về tác giả, đề sách ghi Cao Phàn Long (高攀龍, 1562–1626), một danh nho cuối đời Minh, người Vô Tích, đỗ tiến sĩ, từng giữ chức cao trong triều rồi tuẫn tiết sau vụ án Đông Lâm. Ông để lại trước tác ở nhiều lĩnh vực, trong đó phần Dịch học thường được xếp chung dòng với các nhà theo lối nghĩa lý đời Tống Minh. Việc quy thuộc 周易易簡說 cho ông nhìn chung được các thư mục cổ như Tứ khố toàn thư tổng mục ghi nhận, tuy mức độ chắc chắn về chi tiết thành thư và thời điểm hoàn tất vẫn còn chỗ để bàn, do tác phẩm không để lại lời tựa niên đại rõ ràng.
Tên sách lấy hai chữ "dị giản" từ hệ từ truyện trong Kinh Dịch, gợi hướng tiếp cận chủ trương nắm lấy cái giản yếu thay vì bám vào tượng số rườm rà — một khuynh hướng thấy khá phổ biến trong Dịch học đời Minh, chỗ đứng giữa truyền thống Nghĩa lý của Trình Di và các lối giải thích nghiêng về tâm học đương thời. Với người học Dịch, bộ này thuộc nhóm tài liệu cần biết khi muốn theo dõi diện mạo chú giải kinh điển ở giai đoạn cuối Minh, bên cạnh các tác phẩm cùng được thu vào Kinh bộ Dịch loại của Tứ khố.