Chu Dịch Nghĩa Hải Nhiếp Yếu - Quyển 3 (Chu Dịch Nghĩa Hải Nhiếp Yếu, quyển 3)
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
Cuốn sách này là một phần của bộ 'Khâm Định Tứ Khố Toàn Thư', nằm trong mục Kinh bộ, thể loại Dịch loại. Tác phẩm có tựa gốc là 'Chu Dịch Nghĩa Hải Nhiếp Yếu', quyển thứ ba, được biên soạn vào thời nhà Tống. Sách gồm 12 quyển, được chia thành 9 tập khi in ấn, hiện được lưu trữ dưới dạng ảnh chụp bản in cổ. Nội dung chính tập trung vào việc trích yếu và giải thích những tinh hoa của Kinh Dịch, phục vụ cho việc nghiên cứu học thuật cổ điển phương Đông. Đây là một tài liệu quan trọng trong hệ thống Tứ Khố Toàn Thư, phản ánh sự hệ thống hóa tri thức Nho gia thời phong kiến.
Nhan đề gốc: 周易義海攝要·卷三 Tác giả: (宋)李衡 Số trang (bản quét): 118 Chủ đề: 四庫全書 · 經部 · 易類 · 宋
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/06062783.cn/06062783.cn.pdf
Đánh giá
Chu Dịch Nghĩa Hải Nhiếp Yếu là một bộ sách thuộc Kinh bộ, Dịch loại, được biên soạn thời Tống, nay còn lại trong Khâm Định Tứ Khố Toàn Thư dưới dạng ảnh chụp bản in cổ. Tên sách ghi trên bản là Lý Hành (李衡) đời Tống đứng biên soạn, song cần lưu ý rằng đây là tài liệu của một bộ sách lớn hơn, và việc quy thuộc tác giả cho cá nhân Lý Hành nên được đối chiếu với các bản mục lục và truyền bản khác nhau, vì tập sách này chủ yếu là sự tập hợp và cắt gọt các lời chú giải của nhiều nhà Dịch học đời trước chứ không thuần là trước tác độc lập của một người.
Cách đặt tựa cho thấy tính chất của tác phẩm: đây là một dạng "nghĩa hải" — biển nghĩa của Kinh Dịch — được "nhiếp yếu", tức là chắt lọc những điểm cốt lõi, gom nhiều nguồn chú giải lại thành một mạch. Bộ sách được ghi là 12 quyển, khi in chia thành 9 tập, và bản đang lưu là quyển thứ ba, gồm 118 trang. Với đặc điểm này, nó thuộc dòng sách tổng hợp và hệ thống hóa Dịch học đời Tống, nằm trong mạch các bộ "Dịch tổng nghĩa" hay "Dịch tập giải" vốn phổ biến trong giới Nho học thời kỳ này.
Vị trí của nó trong hệ thống Tứ Khố Toàn Thư cũng là một dấu chỉ quan trọng: việc được xếp vào Kinh bộ, Dịch loại cho thấy đây được coi là tài liệu chính thống trong kho tri thức Nho gia do triều đình tập hợp và phân loại. Sách phục vụ cho việc tra cứu học thuật cổ điển, chứ không nhằm phổ cập, và người đọc cần nó như một mắt lưới để lần theo các cách hiểu khác nhau về Kinh Dịch trong truyền thống.
Về truyền bản, bản đang lưu là bản ảnh chụp từ bản in cổ trong Tứ Khố Toàn Thư, số trang và cách chia tập đã được ghi nhận, nhưng chi tiết dị văn giữa các lần in và quan hệ với các bản ngoài Tứ Khố còn ít được nêu trong dữ kiện hiện có.