Công cụ

Ngô Viên Chu Dịch Giải, quyển 4–6 (吳園周易解)

✍ (宋)張根 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

本书9卷,拆分成3册。 影印古籍 欽定四庫全書·經部一·易類

Tác giả: (宋)張根 Số trang (bản quét): 142 Chủ đề: 四庫全書 · 經部 · 易類 · 宋

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/06062731.cn/06062731.cn.pdf

Đánh giá

Ngô Viên Chu Dịch giải là một bộ chú giải Kinh Dịch, mang số quyển ghi trên đầu đề là bốn tới sáu, thuộc phần Kinh bộ, Dịch loại trong Khâm định Tứ khố toàn thư. Bản đang lưu là ảnh chụp bản khắc trong Tứ khố, không phải bản hiệu điểm hiện đại; mô tả kèm theo cho biết toàn bộ sách gồm chín quyển, được tách thành ba sách, và tập ở đây là phần giữa. Tác giả đề trên bản là Trương Căn đời Tống.

Trương Căn, tự Tri Thường, người Đức Hưng, đỗ tiến sĩ thời Bắc Tống, từng giữ các chức quan liên quan tới điển lễ và ngoại giao, để lại trước tác gồm Ngô Viên Dịch giải và một số sách khác. Sách được các thư mục đời sau ghi là hai mươi quyển, trong khi bản Tứ khố sao lại rút thành chín quyển, cho thấy ngay từ khâu truyền bản đã có sự lệch về cách chia quyển. Việc quy thuộc cho Trương Căn nhìn chung ổn định trong các thư mục cổ, song do không còn bản Tống khắc độc lập phổ biến, mọi phán đoán về diện mạo nguyên sơ của sách đều dựa chủ yếu vào bản Tứ khố.

Về phương pháp, đây là dòng chú giải theo lối nghĩa lý, đặt trong mạch Dịch học đời Tống vốn lấy Nho lý để giải quẻ hào, khác với lối tượng số hay chiêm nghiệm. Các bộ Dịch giải đời Tống được Tứ khố tập trung ở Dịch loại, Kinh bộ, và Ngô Viên nằm trong nhóm đó; người đọc muốn theo dõi Tống Dịch thường phải đối chiếu nhiều bộ cùng thời chứ không thể chỉ nương vào một bộ.

Bản ảnh chụp kèm số trang cụ thể nhưng không ghi năm in, nhà in hay lần tái bản, nên không thể dùng dữ kiện này để dựng lại lịch sử văn bản. Với một tập giữa bộ như vậy, lưu ý cần thiết là các quyển trước và sau có thể có dị văn hoặc khác cách phân quyển khi đối chiếu với các mục lục thư tịch cổ.