Dịch Kinh Tồn Nghi (quyển 11)
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
Cuốn sách này là quyển thứ mười một trong bộ 'Dịch Kinh Tồn Nghi' gồm 12 quyển, được in lại từ bản khắc của Tứ Khố Toàn Thư. Nội dung thuộc loại kinh điển Dịch học, chú giải các vấn đề liên quan đến Kinh Dịch. Sách được biên soạn dưới dạng ảnh chụp bản in cổ, nằm trong phần Kinh bộ, Dịch loại của Tứ Khố Toàn Thư. Tác giả và năm xuất bản không được ghi rõ trong nguồn dữ liệu.
Nhan đề gốc: 易經存疑·卷十一 Tác giả: (明)林希元 Số trang (bản quét): 152 Chủ đề: 四庫全書 · 經部 · 易類 · 明
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/06061368.cn/06061368.cn.pdf
Đánh giá
Dịch Kinh Tồn Nghi của Lâm Hy Nguyên là một bộ chú giải Kinh Dịch thời Minh, nay lưu hành chủ yếu qua bản in lại từ Tứ Khố Toàn Thư. Tác giả Lâm Hy Nguyên (1492–1545?) người Phúc Kiến, đỗ tiến sĩ, từng giữ chức quan trong triều, để lại một số trước tác về kinh học; việc quy thuộc bộ sách này cho ông căn cứ trên đề tên trong Tứ Khố và các mục lục truyền thống, nhìn chung được giới học thuật chấp nhận, dù tiểu sử chi tiết và niên đại thành thư vẫn còn điểm phải khảo thêm. Sách gồm mười hai quyển, không thấy có bản khắc độc lập phổ biến ngoài hệ thống Tứ Khố, nên người đọc hôm nay hầu như chỉ tiếp cận được qua bản ảnh chụp của bản khắc ấy; bản dựng điện tử ở đây là quyển mười một, 152 trang.
Về phương diện học thuật, đây là tác phẩm thuộc dòng Dịch học kinh viện đời Minh, tức lối chú giải theo truyền thống Nghĩa lý kết hợp tượng số, đặt trong tương quan với các bộ cùng thời và cùng dòng như Chu Dịch Đại Toàn do triều đình ban hành. Tên sách "Tồn Nghi" gợi ý cách đọc của người biên soạn: lưu giữ những chỗ còn nghi vấn, chưa dám đoán chắc, một thái độ học thuật khá phổ biến trong kinh học thời Minh. Giới nghiên cứu Tứ Khố xếp sách vào Kinh bộ, Dịch loại, phần Kinh bộ nhất, tức vị trí chính thống dành cho các trước tác kinh điển.
Sự khác biệt giữa các bản Tứ Khố và các bản khắc đời Minh về sau là vấn đề còn tranh luận trong giới thư mục học, do Tứ Khố có san định và hiệu đính. Người tra cứu nên đối chiếu với các bản khác nếu có dịp, bởi dị văn giữa các hệ bản là chuyện thường gặp ở kinh điển.