Công cụ

Tân Khắc Vạn Pháp Quy Tông, tập 2 (新刻萬法歸宗)

✍ 不著撰者 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

原書有些字跡不清、有些頁殘 古籍

Tác giả: 不著撰者 Số trang (bản quét): 178 Chủ đề: 中國 · 古代 · 術數類

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/02094472.cn/02094472.cn.pdf

Đánh giá

萬法歸宗 là một trong những bộ thư thuộc loại thần bí, thuật số lưu hành phổ biến trong dân gian Trung Quốc, nay thường được xếp chung vào nhóm sách "cổ học" trong các kho tư liệu số. Bản đang lưu ở đây là phần thứ hai của một khắc bản mang tựa "tân khắc", tức đã qua ít nhất một lần in lại dưới thời Minh hoặc Thanh, song bản thân khắc bản không ghi người biên soạn. Việc quy thuộc tác giả cho bộ thư này vốn là vấn đề chưa ngã ngũ; kể cả khi có bản ghi tên một cá nhân nào đó, giới nghiên cứu cũng thường coi đó là mượn danh, bởi nội dung được bồi đắp qua nhiều thế hệ người sao chép và in ấn. Cách hiểu phổ biến hiện nay xem đây là sản phẩm tập thể của giới thuật sĩ dân gian, chứ không phải trước tác của một đầu óc duy nhất.

Truyền bản của 萬法歸宗 khá phức tạp. Các bản in khác nhau sai lệch về số quyển, thứ tự thiên mục và cả văn bản, khiến việc đối chiếu giữa các bản lưu trữ tại Trung Quốc, Nhật Bản và các thư viện phương Tây trở thành công việc riêng của người làm khảo cứu bản. Bản tại Archive.org mà chúng ta đang xét có 178 trang, tình trạng nét chữ mờ và một số trang khuyết, nên không thể dùng làm bản chuẩn để khảo dị. Muốn dẫn dụng, người học cần tìm thêm bản khác cùng hệ để so sánh từng đoạn, nhất là ở những chỗ liên quan tới phù chú, độn toán hay phong thủy.

Vị trí của bộ thư trong truyền thống nằm ở chỗ nó tổng hợp nhiều môn kỹ thuật khác nhau vốn thường lưu hành riêng lẻ: bói toán, trạch cát, phù pháp, dưỡng sinh. Người nghiên cứu tôn giáo dân gian, phong tục tập quán hoặc lịch sử khoa học kỹ thuật Trung Quốc hay nhắc tới nó như một mẫu tiêu biểu cho kiểu tri thức tổng hợp đời Minh – Thanh, đồng thời cũng là ví dụ cho thấy ranh giới giữa "chính thư" và "dã thư" trong phân loại thư tịch cổ không hề rạch ròi. Bản số hóa dù khiếm khuyết vẫn có ích cho việc tra cứu sơ bộ, miễn người dùng ý thức được giới hạn của nó.