Loại Biên Lịch Pháp Thông Thư Đại Toàn (quyển 15)
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
Đây là cuốn sách cổ 'Loại Biên Lịch Pháp Thông Thư Đại Toàn' (quyển thứ mười lăm), thuộc thể loại thuật số phương Đông. Nội dung sách ghi chép các phương pháp tính lịch và thuật số cổ xưa của Trung Quốc. Tài liệu gốc có một số chữ viết không rõ ràng và một số trang bị hỏng nhẹ. Đây là nguồn tư liệu quý cho việc nghiên cứu về lịch pháp và tri thức cổ đại.
Nhan đề gốc: 類編曆法通書大全(十五) Tác giả: (元)宋魯珍通書 Số trang (bản quét): 165 Chủ đề: 中國 · 古代 · 術數類
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/02094417.cn/02094417.cn.pdf
Đánh giá
Loại Biên Lịch Pháp Thông Thư Đại Toàn là một bộ thông thư — loại cẩm nang lịch pháp kiêm thuật số lưu hành rộng trong dân gian Trung Quốc, gom cách tính lịch, can chi, tiết khí cùng các phép chọn ngày, cát hung. Sách thuộc dòng thông thư, gần với nhóm Ngọc Hạp, Tượng Cát, Hiệp Kỷ Biện Phương; đây là mảng tư liệu mà giới nghiên cứu lịch pháp và tín ngưỡng dân gian vẫn phải quay lại, vì nó cho thấy tri thức lịch pháp được thực hành như thế nào chứ không chỉ được lý thuyết hóa trong các bộ chính sử lịch chí.
Dòng tên trên bản lưu ghi "(Nguyên) Tống Lỗ Trân thông thư", tức gán cho Tống Lỗ Trân thời Nguyên. Việc quy thuộc này không đơn giản. Thông thư là loại sách được bồi đắp, sao chép và tái bản qua nhiều đời thương nghiệp in ấn; tên người soạn trên bìa nhiều khi chỉ là nhãn hiệu truyền thống hoặc tên người khởi thảo ban đầu, còn văn bản hiện hành đã qua tay người đời sau thêm bớt. Giới nghiên cứu thường không coi các đề tác giả kiểu này là bằng chứng niên đại chắc chắn, mà chỉ xem như một mốc tham chiếu. Cần phân biệt bản Nguyên – Minh với các bản in lại đời Thanh và về sau, vốn sai khác nhau khá nhiều.
Bản đang lưu là quyển mười lăm, tiếng Trung, 165 trang. Mô tả gốc cho biết nguyên thư có chỗ chữ mờ, có trang tàn, nên đây rõ ràng là bản scan từ một ấn bản cũ chứ không phải bản hiệu khảo đầy đủ. Người dùng bản này nên đối chiếu với các bản thông thư khác cùng dòng để bù chỗ khuyết và phát hiện dị văn, nhất là ở những mục liên quan đến lịch pháp, nơi một vài chữ sai có thể đổi cả cách tính.
Việc bộ sách nằm trong kho ở mục Lịch Pháp là hợp lý, nhưng không nên chỉ đọc nó như một tài liệu thiên văn thuần túy. Nó là chứng tích của cách người xưa tổ chức thời gian trong sinh hoạt hằng ngày, và ở góc độ đó, giá trị của nó nằm ở chỗ bắc cầu giữa lịch pháp chính thống và thực hành dân gian.