Công cụ

Dịch Kinh Dị Văn Thích (quyển 2)

✍ (清)李富孫撰 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

Cuốn sách cổ 'Dịch Kinh Dịch Văn Thích (Nhị)' là một tác phẩm thuộc loại Kinh Dịch của Trung Quốc cổ đại. Nội dung sách tập trung vào việc giải thích và khảo cứu các chữ viết khác nhau trong Kinh Dịch, giúp người đọc hiểu sâu hơn về văn bản gốc. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng bản gốc của sách có một số chỗ chữ viết không rõ ràng và một số trang bị hư hỏng, ảnh hưởng đến quá trình đọc và nghiên cứu. Đây là một nguồn tư liệu quý dành cho những ai quan tâm đến học thuật cổ điển phương Đông.

Nhan đề gốc: 易經異文釋(二) Tác giả: (清)李富孫撰 Số trang (bản quét): 62 Chủ đề: 中國 · 古代 · 易類

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/02072395.cn/02072395.cn.pdf

Đánh giá

Dịch Kinh Dị Văn Thích của Lý Phú Tôn đời Thanh là một chuyên khảo về dị văn Kinh Dịch, tức phần khảo sát những chữ khác nhau giữa các bản truyền của kinh văn và truyện. Sách thuộc dòng "dị văn khảo" — lối học khởi lên mạnh từ đời Thanh, chuyên đối chiếu chữ viết của một văn bản cổ qua các bản khắc, bản chép, dẫn chứng sách khác trích dẫn, để truy nguyên dị thể và phục hồi phần nào diện mạo văn bản sớm. Với Kinh Dịch, công việc này gắn với các bản Thạch kinh, các bản chép đời Hán, và cách dẫn Dịch trong các loại thư cổ.

Lý Phú Tôn (1764–1843) là học giả Chiết Giang, đậu Cử nhân, chuyên về khảo chứng và tập hiệu văn bản, để lại một số tác phẩm thuộc loại này. Việc quy soạn Dịch Kinh Dị Văn Thích cho ông căn cứ vào đề tên trên bản in và được giới thư mục Trung Quốc nói chung chấp nhận; chi tiết văn bản học của từng quyển đôi khi còn chỗ phải đối chiếu thêm với các bản khác. Bản đang lưu là quyển 2, theo ký hiệu 易經異文釋(二), nằm trong tùng thư hay bản khắc nào thì dữ kiện hiện có không cho biết.

Đây là bản số hoá từ một bản lưu trên Archive.org, ngôn ngữ Hán, 62 trang. Bản gốc mà bản chụp dựa vào có chữ mờ và một số trang bị hư hại, nên thao tác đối chiếu chữ sẽ vấp chỗ đọc không chắc — điều đáng lưu ý vì chính tác phẩm làm việc trên từng chữ. Bản lưu không kèm thông tin về đời khắc hay lần in, cũng không có khảo dị bản của bản số hoá; thư mục đầy đủ về tác phẩm này cần tra ở các mục lục chuyên về Dịch học đời Thanh.