Chu Dịch Tường Thuyết (quyển 7)
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
Đây là cuốn sách cổ mang tựa đề "Chu Dịch Tường Thuyết" (quyển 7), thuộc thể loại Kinh Dịch của Trung Quốc cổ đại. Nội dung sách đi sâu vào việc giải thích và phân tích chi tiết về Kinh Dịch, một trong những tác phẩm kinh điển quan trọng của triết học phương Đông. Tài liệu hiện có dưới dạng bản gốc chữ Hán, tuy nhiên một số trang bị mờ chữ hoặc khuyết thiếu. Đây là nguồn tư liệu quý cho những ai nghiên cứu về học thuật cổ đại và tư tưởng Dịch học.
Nhan đề gốc: 周易詳說(七) Tác giả: (清)劉紹攽撰 Số trang (bản quét): 91 Chủ đề: 中國 · 古代 · 易類
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/02072267.cn/02072267.cn.pdf
Đánh giá
Chu Dịch Tường Thuyết (周易詳說) là một bộ chú giải Kinh Dịch, tương truyền do Lưu Thiệu Phần (劉紹攽) đời Thanh soạn. Tên tác giả ghi trên bản in cho thấy đây là trước tác của một học giả nhà Thanh, song các sử liệu Dịch học thường nhắc tới Lưu Thiệu Phần với tư cách tác giả một số trước tác khác, nên mức độ quy thuộc cho bộ này cần đối chiếu thêm giữa các mục lục và bản thư mục chép tay. Nhan đề "tường thuyết" hàm ý lối giảng giải tỉ mỉ, tức không chỉ điểm cú mà còn triển khai nghĩa lý và tượng số từng quẻ, từng hào — một lối viết phổ biến trong Dịch học Thanh đại.
Bản đang lưu là quyển 7 của một bộ nhiều quyển, hiện chỉ còn lại phần này. Việc chỉ lưu một quyển khiến người đọc không thể phán đoán trọn vẹn bố cục toàn sách, cũng không rõ quyển 7 nằm ở đoạn nào của bộ (phần kinh, phần truyện, hay phần phụ lục). Khả năng đây là một bản khắc in đời Thanh hoặc bản chép tay lưu hành trong giới Dịch học, chưa qua dịch thuật. Bản số hóa tại Archive.org có 91 trang, ghi nhận tình trạng 原書有些字跡不清、有些頁殘 — tức nhiều chỗ mờ chữ và một số trang khuyết, hạn chế đáng kể việc khảo dị văn hay dẫn nguyên văn.
Trong truyền thống Dịch học Trung Quốc, những bộ "tường thuyết" thường đứng cùng dòng với các trước tác chú giải quy mô lớn, nơi tác giả kế thừa lối chú của Trình Di, Chu Hy rồi bổ sung tượng số hoặc nghĩa lý theo hướng riêng. Giá trị của bộ này vì thế chủ yếu nằm ở chỗ nó phản ánh cách đọc Dịch của một khuynh hướng Thanh học cụ thể, và tình trạng bản lưu cho thấy người nghiên cứu cần đối chiếu với các mục lục thư tịch Thanh nhân trước khi trích dẫn.