Công cụ

Chu Dịch Bản Nghĩa Thập Di (quyển 7)

✍ (清)李文炤撰 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

Cuốn sách "Chu Dịch Bản Nghĩa Thập Di" (quyển 7) là một tác phẩm cổ thuộc thể loại Dịch học, chuyên khảo cứu và bổ sung những điểm chưa rõ trong phần chú giải Kinh Dịch. Nội dung sách tập trung vào việc diễn giải các quẻ, hào và tư tưởng triết học trong Chu Dịch, dựa trên bản gốc thời cổ. Tài liệu này hiện được lưu trữ dưới dạng ảnh chụp từ bản in cổ, tuy nhiên một số trang bị mờ hoặc khuyết do thời gian. Đây là nguồn tư liệu quý cho các nhà nghiên cứu Dịch học và văn hóa Trung Quốc cổ đại.

Nhan đề gốc: 周易本義拾遺(七) Tác giả: (清)李文炤撰 Số trang (bản quét): 72 Chủ đề: 中國 · 古代 · 易類

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/02072214.cn/02072214.cn.pdf

Đánh giá

Chu Dịch Bản Nghĩa Thập Di là sách chú giải Kinh Dịch, phần "thập di" nối tiếp và bổ sung cho bộ Chu Dịch Bản Nghĩa của Chu Hi. Tựa sách cho thấy tác phẩm gắn với truyền thống Dịch học lấy Bản Nghĩa làm chuẩn, tức dòng học thuật thời Tống được giới nghiên cứu xem là nền tảng chú giải Dịch từ Minh Thanh trở về sau; người viết tiếp nối thường khảo đính chỗ nghĩa lý còn tối nghĩa, biện chính dị văn và dẫn giải thêm các hào, quẻ. Đây là quyển thứ bảy của bộ, hiện lưu trong nhóm Kinh Dịch của kho.

Tác giả ghi trên bản là Lý Văn Chiêu đời Thanh. Việc quy thuộc này căn cứ vào đề ký trên chính bản in, chưa phải kết luận độc lập; tiểu sử và trước tác của Lý Văn Chiêu ít được phổ biến trong giới Dịch học hiện đại, nên niên đại soạn và quan hệ giữa các quyển trong bộ đều khó xác định chắc chắn từ dữ kiện hiện có. Người đọc nên xem tên tác giả và đời là thông tin của bản lưu, không phải điểm đã được khảo chứng đầy đủ.

Bản đang lưu là ảnh chụp từ bản in cổ, không phải bản hiệu đính hay bản dịch. Mô tả gốc ghi rõ một số chữ mờ và một số trang tàn khuyết, nên việc đối chiếu dị văn giữa bản này với các bản khác của cùng tác phẩm là việc làm cần thiết trước khi trích dẫn, và cũng chưa thể xác định bản in thuộc hệ nào nếu không có các bản đối sánh. Với các bộ Dịch học theo lối bổ di, giá trị thường nằm ở chỗ cho thấy cách người đời sau đọc Chu Hi và xử lý những điểm Bản Nghĩa để ngỏ; quyển này hữu ích cho ai theo dõi mạch chú giải ấy, song cần dùng kèm bản Bản Nghĩa gốc và các bản khác trong bộ.