Chu Dịch Thiền Giải (Quyển 6)
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
Cuốn sách cổ "Chu Dịch Thiền Giải" (quyển 6) là một tác phẩm thuộc thể loại Kinh Dịch của Trung Quốc cổ đại, kết hợp giữa triết lý Dịch học và tư tưởng Thiền tông. Nội dung chính tập trung vào việc giải thích và luận giải các quẻ Dịch dưới góc nhìn Thiền học, nhằm tìm ra sự tương thông giữa vũ trụ quan và tâm linh. Sách được lưu trữ dưới dạng bản cổ, tuy nhiên có một số chữ in không rõ và một vài trang bị hỏng nhẹ. Đây là một tài liệu quý cho những ai nghiên cứu về Dịch học và Phật giáo.
Nhan đề gốc: 周易禪解(六) Tác giả: (明)釋智旭撰 Số trang (bản quét): 89 Chủ đề: 中國 · 古代 · 易類
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/02072132.cn/02072132.cn.pdf
Đánh giá
Chu Dịch Thiền Giải là bộ chú giải Kinh Dịch theo lập trường Thiền tông, do Thích Trí Húc (1599–1655), tức Ngẫu Ích Trí Húc, soạn. Ông là một trong những vị tăng có ảnh hưởng lớn của Phật giáo Trung Quốc cuối Minh đầu Thanh, để lại trước tác trải rộng nhiều bộ kinh và luận; việc soạn một bộ Dịch giải theo góc nhìn Thiền nằm trong mạch dung hội Nho – Phật – Lão thịnh hành đương thời. Bản đang lưu là quyển 6, khổ 89 trang, mang ký hiệu tác giả "(Minh) Thích Trí Húc soạn". Cần lưu ý bộ này thường được xếp trọn trong toàn tập của tác giả, nên số quyển và cách chia quyển giữa các bản in có thể không hoàn toàn trùng khớp; đây là điểm giới nghiên cứu vẫn đối chiếu khi khảo dị.
Về truyền bản, nguyên tắc chung của Chu Dịch Thiền Giải là dùng lời Dịch làm chỗ tựa để triển khai quan điểm tu hành và tâm tính, đặt nặng sự tương thông giữa lẽ biến dịch của vũ trụ và công phu quán chiếu nội tâm. Bản Archive.org lưu hành ở đây là bản cổ, mô tả gốc ghi nhận có chữ in không rõ và một số trang bị hỏng nhẹ; tình trạng này ảnh hưởng tới việc đọc trực tiếp song song với việc đối chiếu dị văn. Các bản khắc in của bộ này cũng có thể khác nhau về phân quyển và thứ tự, nên khi trích dẫn nên ghi rõ bản dùng.
Vị trí của tác phẩm nằm ở giao điểm Dịch học và Phật học. Người nghiên cứu Dịch có thể xem đây như một trường hợp chú giải đặc thù thời Minh – Thanh, còn người nghiên cứu Phật giáo Trung Quốc quan tâm tới cách một Thiền sư đọc kinh điển Nho gia. Ngoài ra, việc kết hợp Kinh Dịch với Thiền còn giúp nhìn ra khuynh hướng dung hợp tư tưởng đặc trưng của giai đoạn này. Dù vậy, do chỉ có quyển 6 trong dữ liệu hiện tại, không nên suy đoán về toàn bộ kết cấu hay tiến trình lập luận của cả bộ.