Công cụ

Dịch Kinh Tăng Chú (quyển 2)

✍ (明)張鏡心撰 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

Cuốn sách cổ "Dịch Kinh Tăng Chú" (bộ thứ hai) là một tác phẩm thuộc thể loại Kinh Dịch, nằm trong kho tàng thư tịch cổ học phương Đông. Nội dung chính của sách xoay quanh việc chú giải và bổ sung cho Kinh Dịch, một trong những kinh điển quan trọng của Trung Quốc cổ đại. Tài liệu này thuộc thể loại sách cổ với một số trang bị mờ chữ và hư hỏng nhẹ, phản ánh tình trạng bảo tồn qua thời gian. Dù có những hạn chế về mặt văn tự, cuốn sách vẫn là nguồn tư liệu quý giá dành cho những ai nghiên cứu về triết lý và văn hóa cổ Trung Hoa thông qua hệ thống quẻ hào và tư tưởng kinh điển.

Nhan đề gốc: 易經增註(二) Tác giả: (明)張鏡心撰 Số trang (bản quét): 112 Chủ đề: 中國 · 古代 · 易類

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/02072106.cn/02072106.cn.pdf

Đánh giá

Dịch Kinh Tăng Chú là sách chú giải Kinh Dịch, do Trương Kính Tâm (張鏡心) đời Minh soạn, tên gốc 易經增註. Bản lưu tại Archive.org là quyển thứ hai trong bộ, dài 112 trang, chữ Hán, mang ký hiệu phân loại Dịch loại. Đây là dạng tác phẩm "tăng chú" — chú thích và bổ sung thêm vào Kinh Dịch bên cạnh các chú giải đã có trước — tức nằm trong dòng Dịch học đời Minh chịu ảnh hưởng của truyền thống Trình Di và Chu Hi, nhưng thường có khuynh hướng mở rộng theo lối nghĩa lý của người Minh.

Việc quy tác phẩm cho Trương Kính Tâm dựa trên đề ký ghi trên bản lưu. Trương Kính Tâm là tiến sĩ đời Sùng Trinh, làm quan đến chức Thượng thư, có trước tác về Dịch và Xuân Thu; niên đại soạn sách rơi vào khoảng nửa đầu thế kỷ XVII. Mức độ chắc chắn của quy thuộc này còn phụ thuộc vào việc đối chiếu với các bản mục lục đời Thanh, vì sách đời Minh sau loạn lạc thường được sao chép lại nhiều lần, ít có bản khắc nguyên niên hiệu.

Bản lưu là ảnh chụp từ một bản in cũ, một số trang chữ mờ và có trang hư hỏng nhẹ. Tình trạng này ảnh hưởng đến khả năng đọc liên tục toàn văn, song không nhất thiết làm mất giá trị văn bản ở những chỗ còn rõ. Vì đây mới là quyển hai, người tra cứu cần tìm các quyển còn lại của cùng bộ để đối chiếu dị văn và thể thức chú giải giữa các quyển.

Về vị trí trong truyền thống, Dịch Kinh Tăng Chú nằm giữa dòng sách chú giải Dịch đời Minh, phía sau các bộ tổng hợp lớn như Chu Dịch đại toàn, và là một mắt lưới trong mạng lưới tiếp nhận Kinh Dịch ở giai đoạn cận đại. Người nghiên cứu Dịch học Trung Quốc hoặc lịch sử tư tưởng đời Minh cần biết tới nó như một dẫn chứng về cách người đương thời vừa kế thừa vừa thêm bớt lớp chú giải cổ điển.