Công cụ

Chu Dịch Tông Nghĩa (quyển 7)

✍ (明)程汝繼輯 🏷 Miễn phí
© Sách còn bản quyền. Học quán chỉ giới thiệu thông tin, lời giới thiệu và mục lục — không cung cấp bản đọc trực tuyến hay tải về. Xin bạn tìm mua bản chính thức để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản.
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.

Giới thiệu

Cuốn sách cổ "Chu Dịch Tông Nghĩa (Thất)" thuộc thể loại Dịch học Trung Quốc cổ đại, với tựa gốc là 周易宗義(七). Cần lưu ý rằng bản sách lưu trữ hiện có một số chữ viết không rõ và một số trang bị rách, ảnh hưởng đến việc đọc. Đây là tài liệu cổ quý giá cho những ai nghiên cứu về triết học và văn hóa phương Đông.

Nhan đề gốc: 周易宗義(七) Tác giả: (明)程汝繼輯 Số trang (bản quét): 192 Chủ đề: 中國 · 古代 · 易類

Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/02072096.cn/02072096.cn.pdf

Đánh giá

Chu Dịch Tông Nghĩa (周易宗義) là một bộ chú giải Kinh Dịch, xếp vào nhóm Dịch loại trong cách phân loại thư tịch cổ Trung Quốc. Bản đang lưu là quyển thứ bảy của bộ sách, do người đời Minh là Trình Nhữ Kế (程汝繼) đứng ra tập hợp, biên tập — chữ "tập" (輯) trên bản cho biết đây là công trình sưu tập, chú thích của nhiều nhà chứ không hẳn là trước tác riêng của một tác giả. Về thân thế Trình Nhữ Kế và năm hoàn thành, các thư mục cổ hiện còn ghi chép ít ỏi và chưa thống nhất, nên chỉ có thể nói ông sống vào khoảng nửa sau triều Minh với độ xác tín vừa phải.

Loại sách "tông nghĩa" như thế này thường ra đời trong mạch Dịch học thời Minh, khi người học gom các thuyết Tượng số và Nghĩa lý lại để tiện đối chiếu, do đó bản khắc in mang tính chất tổng hợp hơn là độc sáng. Giá trị của bộ sách nằm ở chỗ bảo tồn cách đọc Dịch của một nhóm tác giả đời Minh, hữu ích cho người đối chiếu giữa các dòng chú giải đời Tống và đời Thanh. Việc quyển bảy tách rời khỏi toàn bộ cũng khiến khó xác định vị trí chính xác của nó trong kết cấu chung của bộ.

Bản số hoá do Archive.org cung cấp có 192 trang, kèm ghi chú về tình trạng ố mờ chữ và rách trang, di chứng thường thấy ở thư tịch cổ qua đường scan. Bản này là bản khắc hoặc ảnh chụp tiếng Trung, chưa qua dịch, và không rõ nó thuộc lần in nào hay có dị văn gì so với các bản khác của cùng tựa sách. Người tra cứu nên dùng nó như một bản đối chiếu, không thay cho các bộ Dịch học đã được hiệu khảo đầy đủ.