Chu Dịch Chú Sớ (quyển 2)
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
Nội dung chính của sách tập trung vào việc chú giải và làm rõ ý nghĩa của Kinh Dịch, một trong những bộ kinh điển nền tảng của triết học phương Đông. Tài liệu gốc được lưu trữ với một số trang chữ mờ hoặc bị hỏng nhẹ, phản ánh đặc điểm của sách cổ qua thời gian.
Nhan đề gốc: 周易注疏(二) Tác giả: (魏)王弼 (晉)韓康伯 Số trang (bản quét): 124 Chủ đề: 中國 · 古代 · 易類
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/02071819.cn/02071819.cn.pdf
Đánh giá
Chu Dịch Chú Sớ là tên gọi chung của bộ chú giải Kinh Dịch hợp thành từ hai phần: phần chú của Vương Bật (226–249) và phần chú tiếp của Hàn Khang Bá, về sau được gộp với sớ của Khổng Dĩnh Đạt đời Đường. Vương Bật, tự Phụ Tự, người Sơn Dương Cao Bình, thuộc phái Huyền học thời Ngụy, là người đặt nền giải thích Dịch theo lối lấy Lão Trang làm chỗ dựa; bộ chú của ông chỉ riêng Kinh và Thoán, Tượng truyện. Hàn Khang Bá đời Đông Tấn viết tiếp phần Hệ Từ và các truyện còn lại theo cùng lối ấy, nên hai phần thường được truyền chung dưới một tên. Đây là bản Dịch học chủ lưu của quan phương thời Đường, nằm trong bộ Ngũ Kinh Chính Nghĩa do Khổng Dĩnh Đạt chủ biên, và là một trong những hệ giải thích có ảnh hưởng sâu nhất tới Dịch học đời sau.
Việc quy thuộc phần Kinh và Thoán cho Vương Bật hầu như không gây tranh cãi, còn ranh giới giữa phần Vương Bật và phần Hàn Khang Bá từng được bàn lại, tuy cách chia phổ biến vẫn theo truyền thống nêu trên. Niên đại của Vương Bật và Hàn Khang Bá được ghi khá rõ trong sử, song thứ tự và thời điểm cụ thể của các lớp chú sớ trong bản in lại tùy thuộc vào bản dùng để khắc.
Bản đang lưu là quyển hai của Chu Dịch Chú Sớ, in bằng chữ Hán, 124 trang, thuộc kho Kinh Dịch. Bản gốc có một số trang chữ mờ và vài chỗ rách, đặc trưng của sách cũ lâu năm, nên khi đối chiếu cần lưu ý những chỗ khuyết tự có thể làm sai lệch câu chữ so với các bản in khác. Đây là loại tài liệu dùng để tra cứu văn bản và hệ thống chú giải, chứ không phải một bản Dịch kinh độc lập.