Chu Dịch Chính Nghĩa (quyển 4)
Thông tin thư mục tham khảo từ archive.org.
Giới thiệu
Cuốn sách cổ "Chu Dịch Chính Nghĩa" (quyển 4) là một tác phẩm thuộc thể loại Kinh Dịch trong kho tàng thư tịch cổ Trung Quốc. Nội dung chính của sách tập trung vào việc chú giải và luận giải về Kinh Dịch, một trong những kinh điển quan trọng nhất của triết học phương Đông. Sách thuộc bộ sưu tập "易類" (loại Dịch) và nằm trong kho cổ tịch Á Đông. Tuy nhiên, do đây là bản in cổ, một số chữ trong nguyên bản bị mờ hoặc một vài trang bị rách, ảnh hưởng phần nào đến việc đọc và nghiên cứu.
Nhan đề gốc: 周易正義(四) Tác giả: (唐孔穎達撰) Số trang (bản quét): 64 Chủ đề: 中國 · 古代 · 易類
Nguồn thư mục: Archive.org — https://archive.org/download/02071815.cn/02071815.cn.pdf
Đánh giá
Chu Dịch Chính Nghĩa là bộ sớ giải kinh Dịch do Khổng Dĩnh Đạt (574–648) chủ trì biên soạn, hoàn thành năm Vĩnh Huy thứ tư (653) đời Đường Cao Tông, theo lệnh soạn "Ngũ Kinh Chính Nghĩa" của triều đình. Sách lấy phần chú của Vương Bật đời Ngụy làm gốc, rồi sớ giải thêm; đây là hệ thống chú giải chính thống của quan phương Đường, đứng đầu trong các bộ sớ giải Dịch thời kỳ này. Việc quy thuộc cho Khổng Dĩnh Đạt tuy phổ biến nhưng cần nói rõ: sách là công trình tập thể, ngoài Dĩnh Đạt còn có sự tham gia của các nho sĩ khác, và học giới vẫn còn bàn về phần đóng góp cá nhân của từng người.
Về truyền bản, nguyên bản gồm mười bốn quyển, đến đời Tống – Nguyên dần được khắc in, các bản in về sau có dị văn và phân quyển khác nhau. Bản lưu hành phổ biến hiện nay phần lớn dựa trên các bản khắc thời Tống, Nguyên, Minh, đôi khi kèm theo các thuyết khảo chứng của người đời sau. Bản đang xét là quyển 4, tách riêng theo từng quyển, nên người đọc cần biết đây chỉ là một phần của bộ toàn tập, không phải một tác phẩm độc lập.
Vị trí của sách trong truyền thống học Dịch rất lớn: nó là mắt nối giữa cách hiểu của Vương Bật và các bộ sớ giải đời sau, đồng thời là cơ sở để các học giả Tống, Minh đối thoại khi phê bình hoặc bổ sung. Người học Dịch thường phải đối chiếu với bộ này khi truy nguyên những cách giải thích đã trở thành chuẩn mực. Riêng bản lưu tại đây có một số chữ mờ và vài trang rách, nên chỉ nên dùng như tư liệu tham khảo, đối chiếu thêm bản khác khi cần độ chính xác văn bản.