Luận toán mệnh

Đoán mệnh là một môn Thống kê học, căn cứ vào kinh nghiệm tích lũy được mà thống kê ra. Đây là hệ thống lý luận được lưu truyền qua nhiều năm cho đến ngày nay, dùng để dự đoán vận trình cuộc đời con người, bao gồm quan hệ tác động qua lại và sự cát hung họa phúc của sự nghiệp, tài phú, sức khỏe, tuổi thọ, lục thân phụ mẫu, anh chị em, vợ chồng, con cái… Mỗi một người đối với tương lai của mình không thể không quan tâm. Bất luận người ngày xưa hay ngưòi ngày nay, người trong nưốc hay người ngoài nước đều có chung mối quan tâm này. Ở các hiệu sách có rất nhiều những quyển sách liên quan đến đoán mệnh, cũng có những hiệu sách chuyên bán những loại sách này. Đồng thòi lại sinh ra khá nhiều những hội quán đoán mệnh với tính chuyên nghiệp cao. Tóm lại, học thuyết này đến nãy vẫn không hề bị mai một, hơn nữa còn mỏ rộng phát triển thêm. Thông thường nhiều người sẽ thắc mắc rằng: Đoán mệnh có chuẩn hay không? Câu hỏi này không thể đánh đồng như nhau mà trả lời được, chỉ có thể chiếu theo lý mà nói: Chuẩn, nhưng phải xem công lực của ngưòi đoán như thế nào? Đã đến trình độ nào? Thứ đến là phải xem ngày, tháng, năm sinh của người được đoán có chính xác hay không? Hai điều đó có quan hệ liên quan với nhau. Thông thường ở trình độ trung bình trỏ lên, 80% khẳng định là đúng. Trên thực tế có rất nhiều người đi tìm thầy đoán mệnh hỏi rằng: Mệnh của họ là tốt hay không tốt? Vấn đề này lại càng khó luận, chủ yếu là ở cảm nhận riêng của người đó như thế nào mà quyết định. Ví dụ có ngưòi sinh ra trong gia đình giàu sang phú quý, có ngưòi sinh trong gia đình nghèo khó, có người cuộc sống vinh hoa phú quý, có người có cuộc sống khó khăn vất vả. Luận đoán một cách khách quan và cảm nhận của đương sự là 2 việc, không thể lấy người thứ 3 phân thân để thay thế quyết định. Bởi vì trong đó còn hàm chứa rất nhiều vấn đề phức tạp, những ngưòi ngoài cuộc không thể nhìn ra, thậm chí nghĩ đi nghĩ lại cũng không thể hiểu, cho nên phú quý nghèo hèn không nhất định biểu thị cho sự hạnh phúc vui vẻ hay là mệnh tốt mệnh xấu.

(Thiên tinh đẩu số điển phạm – Vũ Đức Huỳnh)